Bài tango cuối cùng phần 2

Started by tinhbanvatoi, 06/11/06, 21:13

Previous topic - Next topic

tinhbanvatoi

(  topic kia bị một lỗi nhỏ lên không thể post tiếp vào vì thế tinhbanvatoi post phần sau vào một topic riêng khác mang tên Bài tango cuối cùng phần 2 thanks !!!)


-Cần gì, đi với em nóng lạnh gì cũng hạnh phúc hết.

Tôi hơi ngượng:

-Anh kỳ, làm như em là..

Thịnh đứng lên:

-Là người yêu, thôi anh về nhá kẻo mẹ giận cúp phép thì nguy to, chiều anh đến đón nghẹ

Tôi xúc động vì chàng gọi mẹ tôi giọng tự nhiên và thân mật.

Thịnh về rồi, tôi vẫn còn bâng khuâng, đôi mắt Phong chập chờn trên đám mây lang thang. đừng giận em, đừng trách em, bao giờ tình yêu vẫn còn đó, nhưng anh ơi em là con gái mà cuộc đời chỉ cho em một thời xuân sắc thôị Đành rằng em có thể đợi chờ, với tình yêu thời gian là thuốc thử. Nhưng Lan Chi không cho phép em đợi, không cho em hy vọng kia mà.

Tôi nghe lòng trống không? Gian dối với chính mình là điều tôi ghê sợ và bây giờ tôi phải làm nên làm. Sống trung thực với lòng mình đâu phải là điều dễ. Tôi yêu Phong vì cuộc đời cao đẹp của chàng, vì chàng là hiện thân của hình ảnh người cha cách biệt. Người tôi chỉ nghe kể qua giọng mẹ bùi ngùi, người mà trong suốt những năm thơ dại tôi vẽ vời mơ ước trong tim óc non nớt. Nhưng tình yêu ngang trái ngay lúc đầụ Lan Chi hiện ra như một bà phù thủy phá vỡ lâu đài thần tiên của tôị Tôi thành nàng công chúa mất ngai, mất tất cả, lang thang một mình trốn vào rừng, lang thang với cői tình giờ chỉ còn là mơ ước xa xôị

Chân trần, tóc bay như lòng mình tan tác. Về đâu bến bờ nào không còn tình yêu cũng lạnh lùng như thế thôị Tôi như kẻ sắp chết đang lao đảo giữa giòng. Thịnh như chiếc phao nổi chắc chắn nhất Trời ban cho tôị Dĩ nhiên tôi phải vươn tới phải ôm lấy Thịnh để được sống. Thịnh có biết chắc chàng không nỡ giận hờn tôị Mẹ cắt ngang giòng tư tưởng của tôị

-Thầy con về rồi à?

Đạ chiều ông đến.

-Sao bảo xin phép đưa con đi chơị

-Buổi trưa mà đi chơi đâu bây giờ hở mẹ?

Mẹ dò hỏi:

-Con quen ông lâu chưả Cha Hưng giới thiệu cho hở?

Không biết nói sao tôi đành gật đầu, mẹ hài lòng:

-Vậy thì được cha chọn cho con thì mẹ tin rồi, trông người có vẻ cốt cách lắm mà.

Tôi mím môi để đừng cười:

-Thật hở mẹ? Cốt cách lắm hở?

Mẹ gật đầu:

-Như vậy con có hai đám để chọn lựa, cũng hay!

Tôi ngạc nhiên:

-Mẹ nói gì mà hai đám ở trong đó?

-Thì một ông bác Đốc làm mối, giờ một ông cha chọn cho con, không hai là gì? Điều cái ông bác Đốc nhiều em út quá, khiếp sao người ta đẻ lắm thế không biết, mười bốn người con, sợ con về nhà đó chiều mười ba cô không nổi chứ.

Tôi le lưỡi:

-Ghê, chị Phượng ngoan thế hiền lành nữa, một bà cô còn rên như bọng, con những mười ba bà cơ hả mẹ?

Mẹ thừ người:

-Mẹ cũng nghĩ ngợi vì thế đó, lại con cả nữa mới phiền chứ?

Tôi đùa:

-Nếu con yêu con chịu liền, mười ba bà cô ông chú, chứ ba chục con cũng chịu nữạ

Mẹ nghiêm giọng:

-Con định saỏ Xem chừng con yêu ông giáo sư nàỷ

Tôi lắc đầu:

-Con không yêu ai hết, còn ở nhà với mẹ.

Mẹ gắt yêu:

-Thôi cô ơi, mẹ chả dám đâu, để con gái trong nhà phát ốm vì lọ

Tôi cười khúc khích:

-Sao bảo không có con mẹ buồn.

Mẹ cười tủm tỉm:

-Đành vậy rồi,nhưng con gái lớn phải đi lấy chồng chứ, ở nhà làm bà cô người ta cười chết.

-Vì sợ người ta cười nên phải lấy chồng phải không mẹ?

Mẹ cau mặt:

-Thôi đừng có đuà nữa, lớn bằng cái xào rồi đấy, liệu mà ăn nói kẻo người ta chửi mục mả.

Tôi than thở:

-Kiếp sau xin chừa làm con gái, khổ sở trăm chiều, học ăn học nói rồi lo bị chửi, đàn ông sướng không phải đẻ vẫn có con, muốn lấy ai thì lấy, không cũng chẳng ai cườị Con mà làm ông trời, con bắt đàn ông trăm cay ngàn đắng vì đàn bà cũng vẫn còn sướng chán. Cho đàn ông chửi hoang họ biết tay đàn bà liền.

Mẹ cười ngất:

-Cái con này nói gì không nói, nói đàn ông chửa hoang.

Tôi tròn môi:

-Sao không, thứ đàn ông lang bang đầu đường năm mươi tuổi còn chửa hoang nữa ạ, con mà có quyền, con cho đàn ông chửa đẻ một phen.

Mẹ dí trán tôi:

-Này im đi, ăn nói nhảm nhí người ta cườị

Tôi nhún chân chạy vào nhà trong nói vọng lại:

-Chúa bất công bắt mình đàn bà khổ, vừa yêu vừa hồi hộp.

Mẹ gắt theo:

-Ơ hay cái con này điên hở.

Tôi nằm lăn ra giường ôm gối mà cười thầm. Lấy được chồng phải hành cho đã bụng, đàn ông đáng được hành, đáng bị hành, không hành uổng phí của trờị Đàn ông tự do yêu đương, không sợ tai tiếng càng thử lửa nhiều càng hiển hách oai phong. Đàn bà thử lửa một lần ta tnah cuộc đời, bụng to là hết ngẩn cao mặt mà đi, hết cười tươi mà bước, cúi gằm mặt xuống mà trốn lui lủi như loài chuột cống. Đời thành nước mắt còn chàng hiên ngang tiến lên, hiên ngang ghi thêm thành tích.



tinhbanvatoi

Chương 5 tiếp tục


Lấy được chồng rồi,chồng giàu chồng sang cho thiên hạ biết tay cho thiên hạ thčm, mình sẽ làm bà ngồi một chỗ mà mà cười, lấy được chồng sang là thi đỗ cái bằng to nhất, học đến tú tài cử nhân không lấy được chồng vẫn chưa được gọi thật to thưa bà.

Tôi nằm dũa móng tay, dũa móng tay cho đẹp để chiều nay dấu vuốt khoe mềm, để chiều nay Thịnh phải xin mẹ cưới tôị Một thoáng buồn nhẹ kéo về. Tôi chớp mắt nhớ Phong. Mái tóc phong trần, giọng nói vang cao đôi mắt sâụ Phong sợ ràng buộc, mẹ đời độc thân để tự do lao vào đời, để tự do vùng vẫy dù trong ngục tù.

Phong sợ trách nhiệm nên lấy đàn bà về làm vợ thay vì lấy con gái, nhận con người làm con mình thay vì có con máu thịt. Vì Phong muốn nhẹ trách nhiệm con người nuôi được càng hay, không nuôi được chẳng saọ Vợ thừa yêu suốt đời càng tốt, giữa đường gian truân đỡ xót thương.

Rồi coi bao lâu Phong còn say lý tưởng còn mê cách mạng chàng còn chưa có con. Hiểu Phong rồi đừng buồn, đừng trách chàng nữạ Tất cả những người đàn ông yêu đàn bà đều là những người sợ trách nhiệm muốn nhẹ gánh trên vaị Phong từng nói với tôi anh mà có vợ trời hết đảo điên, anh mà có vợ nước hết nổi trôị

Kỳ cục, Phong là người đàn ông kỳ cục. Lý trí mạnh hơn tình yêụ Gia đình nhẹ, cái chết nhẹ. Sinh mạng chàng còn như lông hồng nói chi vợ, nói chi con.

Cuối cùng nằm nghĩ nhảm, nằm lý luận để mong ghét Phong, để chiều nay đi chơi với Thịnh, tôi lại yêu Phong say sưa thêm, lại nhớ Phong da diết hơn xót xa hơn.

Phong trần đến thế là cùng sao tôi không yêủ Chối từ tiền bạc và an nhàn, chối từ vợ đẹp và con ngoan để lao đời trong cơn lốc dữ dội nhất, để một mình gian nan với vận nước nổi trôi, chẳng được gì trắng đôi tay, ngồi tù. Chẳng được gì trắng đôi tay cô đơn.

Không thể quên anh được không thể đòi lại tình yêụ Thôi đành đem về cho chồng một tấm thân dù nguyên vẹn, nhưng tâm hồn chìm trogn thương nhớ. Thôi đành anh ơi, bởi con gái chỉ có một thời, bởi em tầm thường như mọi người, em không xứng đáng yêu anh, không thể sống cho người như anh.

Chị Phượng về thăm nữa, tiếng mẹ mừng như khách quý, chị Phượng vén màn bước vào:

-Giờ này còn nằm hở cô út? Sướng thật những ai chưa chồng.

Tôi ngồi dậy:

-Thôi không tin nổi bà đâu, bà xồn xồn đòi lấy chồng giờ còn nói gì nữạ

Chị Phượng hứ:

-Nói ngang như cua, người ta lo hầu chồng tối tăm mặt mũi, lo hầu con cuống cuồng tay chân, còn cô nằm khểnh ăn kẹọ

Tôi ranh mãnh:

-Cũng phải có mục gì sướng chị mới chịu hầu chứ? giỏi nói ra nghe coị

Chị Phượng dậm chân gọi mẹ.

-Trời đất, mẹ vào đây nghe cô út nói bậy này, xa nhà có vài tuần mà tiến lẹ dữ.

Mẹ bước vào:

-Gì đó? Nói gì bậy đó?

Chị Phượng phân bua:

-Nó ăn nói khủng khiếp quá mẹ ơi, nó xa nhà vài bữa mà ghê quá tạ

Tôi trề môi:

-Chị bậy thì có, người ta hỏi đàng hoàng chị nghĩ gì mà la hoảng vậy hử? Em hỏi lấy chồng có gì sướng không mà bà nào cũng rên khổ nhưng chẳng bà nào chịu rời chồng một ngàỷ Trả lời đi cho người ta tính chứ. Mẹ coi con hỏi như vậy có gì bậy đâủ

Mẹ lắc đầu:

-Chị em mày như mčo với chó, đứa nói gà đứa nghĩ vịt.

Tôi cười:

-Thấy chưa, khiếp mấy bà có chồng bụng chứa đầy chuyện bí mật, người ta nói gì cũng nghĩ ra chuyện đó hết trơn.

Chị Phượng cau mặt:

-Chuyện đó là chuyện gì, cô nên nhớ cô chưa được hai mươi tuổi đâu nhé.

-Chuyện đó em biết từ lâu rồị

Chị Phượng tròn mắt, mẹ trợn mắt:

-Cô nói gì, biết cái gì?

Mẹ hấp tấp:

-Con nói con biết?

Tôi cười:

-Sao không lấy chồng rồi có bầu rồi đẻ con.

Chị Phượng dắt mẹ ra:

-Thôi mẹ gả chồng cho nó đi, nguy lắm.

Tôi cười tủm tỉm lại lăn ra giường. Độ này tôi lười như hủi, nắm đầu năm luôn đó, ngồi đâu ngồi tê mông. Người ta vẽ tôi lười thì thì mập, người lười bao giờ cũng mập, mập rồi được đàn ông mẹ, ốm đàn ông chê khô như trám. Mập lấy chồng đỡ tốn tiền mau nệm mút, đỡ đau hai chân, khi yêu chính Lan Chi đã dạy khôn tôi thế.

Tôi bắt đầu tu luyện cho mập dần là vừạ Chạy như ngựa, nhảy như chim, đến thành con hạc mất thôị Ăn rồi nằm, nằm rồi ngủ, ngủ dậy ăn, không nghĩ không buồn, nhất định sẽ căng phồng hai đồi ngực, sẽ ú nần hai vai, sẽ nảy hai mông.

Đừng nghĩ nữa, nghĩ mệt gấp hai lần làm việc. Chị Phượng nheo nhéo gọi:

-Trang ơi có thư này, gớm thật mới về đã có thư.

Tôi dựng người tôi dậy, sải hai bước ra khỏi phòng liền. Thư? Thư Phong chăng? Còn ai biết địa chỉ nhà tôi ngoài Phong đâụ

-Đâu thư đâủ

Chị Phượng hất hàm:

-Ở bàn ấỵ

Chị tiếp tục nói chuyện dài dài với mẹ, tôi run run nhìn nét chữ cố nắn nót cho mềm của Phong. Phong khôn thật, đề tên con gái ngoài bì thơ nên chị Phượng chẳng thčm để ý.

Tôi bỏ vào giường kéo kín màn gió nằm quay vào tường đọc thư Phong. Lan Chi một bên còn viết thư cho mình được, cũng tài thật.

Huế ngày,

Trang yêu,

Ra tù về nhà chẳng gặp Trang, thấy tình yêu thật mong manh như khói sương và buôn, nên viết cho Trang.

Nói rằng anh không yêu Trang tức là anh đã tự dối lòng mình, nhưng cuộc tình muộn màng của anh đối với trang là một thứ đa diện, một thứ cocktail về tình cảm. Tình bạn, tình anh em, tình của một người lớn tuổi đối với một người nhỏ tuổi, và cuối cùng, tình yêu... Tất cả những thứ tình cảm phức tạp đó quyện lấy nhau, ràng buộc lấy nhau như muốn giữ cho nhau một thứ quân bình đau xót. Tình yêu tấp tểnh định xé rào, lập tức tự những góc thầm kín nhất, sâu thẳm nhất của tiềm thức, những thứ tình kia ào ào vọt ra ngăn cản. Một cuộc đấu tranh nội tâm dai dẳng và đau xót ghê gớm. Lý lẽ của con tim trong suốt năm sáu tháng qua vẫn chưa hẳn dành được thượng Phong.

Nói như thế cũng không phải là anh chưa yêu Trang tha thiế, chỉ vì hoàn cảnh không cho phép, tất cả được an bài rồi, Trang hiểu cho anh không? Anh gìn giữ là gìn giữ cho người anh yêu với tất cả những gì gọi là tình yêu còn lại trong anh.

Suốc cuộc đời anh, bao nhiêu bất hạnh về tình cảm đã đến với anh, giữa lúc anh muốn quên hết chuyện tình yêu, thì Trang ở đâu tới với anh.

Chúng ta yêu nhau, nhưng giữa chúng ta có một bức tường vô hình không thể phá nổi, đó là cuộc đời gian truân mà anh đã chọn, anh không thể đem cho em một hạnh phúc bình thường như mọi người đàn ông khác. Anh với Trang mỗi đứa đứng bên này nhìn sang bên kia cười nói với nhau, và chỉ có thế thôị

Nói đến ước mơ của anh ơ? Ước mơ nhiều lắm chứ, tuy nhiên những ước mơ chua xót, những ảo mộng não nề. Tình dục? Anh không hề nghĩ đến chuyện đó vì Trang đã được anh đặt lên một ngôi thứ đặc biệt. Cũng cần nói thật và mong Trang đừng tự ái vì anh không khi nào so sánh Trang với những người con gái khác, những người đàn bà khác. Anh qúi mến Trang một cách riêng biệt, mấy tháng qua Trang đã rő anh chưa bao giờ viết một chữ tỏ tình hoặc có một cử chỉ nham nhở với Trang, để Trang có thể khinh thầm anh.

Ngay một cử chỉ bình thường nhất là hôn nhẹ lên những ngón tay xinh của Trang, những ngón tay đã viết ra những giòng chữ ân tình mà anh còn không dám làm đủ biết anh qúi Trang đến bực nàọ

Dù trong trạng huống nào, hoàn cảnh nào, anh cũng vẫn yêu Trang, vẫn đời đời nhớ đến Trang.

Định mệnh đã đem Trang đến cho anh, nhưng anh vẫn hoàn toàn cô đơn, cô đơn hơn bao giờ hết. Cô đơn hơn cả khi chưa quen Trang. Một người thiếu thốn mọi mặt nếu cô đơn cũng không đáng sợ bằng một người cỏ đủ tất cả mà vẫn hoàn toàn cô đơn. Nỗi cô đơn này mới kinh khủng, mới xót xa không sao tả xiết. Trang có hình dung được tâm trạng của một kẻ như thế không? Có hiểu thấu được những day dứt âm thầm rợn người như vậy chăng?

Mổi lần gần nhau chúng mình cười cười nói nói với nhau đủ thứ chuyện ngoại trừ có chuyện tình yêu là không bao giờ đá động tớỉ Vì saỏ Vì định mệnh?

Trang thấy chưả Mỗi lần gặp Trang là một lần những gì anh định nói với Trang bỗng nhiên chìm vào nơi không tên sâu thẳm và lúc đó cũng chẳng nhớ ra được nữa, tựa hồ có một sức mạnh vô hình làm cho anh lãng quên đị

Đã nhiều lần anh muốn nói với Trang rằng anh yêu Trang, mặc dù tình yêu của anh với Trang là một thứ tình yêu vô vọng...một thứ tình yêu trong lý tưởng. Biết đâu như vậy chẳng khác người, lại chẳng đẹp và giữ được cái vẻ đẹp vĩnh cửu trong hồn nhau hở Trang?

Ngày còn nhỏ, đọc tiểu thuyết anh tưởng thời bây giờ anh đã hết thứ tình yêu lãng mạn đó rồi, không ngờ bây giờ anh lại vướng mắc lại yêu trong xót xạ

Bây giờ là 1 giờ 15 sang một ngày khác rồi, có lẽ Trang đã ngủ ngon. Hy vọng sẽ gặp nhau trong những giấc mơ vậỵ

Nhớ rất nhiềụ

PHONG

TB: Anh đi lính không ra toà, nhưng vào lính với chức vị binh nhì. Cũng xong phaỉ không Trang đời đưa đến đâu anh đi đến đấy chẳng buồn chẳng vuị Dĩ nhiên anh không được đóng ở Huế, người ta sợ anh lại biểu tình lại xách động sinh viên. Đừng buồn nhé. Anh phải viết riêng, vì anh định dấu em.

Những giòng tái bút làm tôi thắt ruột, đi làm binh nhì, đời chàng điêu linh đến thế là cùng thôị Tôi lặng người thân xác tôi trôi chên chăn gốị Chàng yêu tôi, chàng viết thư cho tôi trong một ngày đời chàng đổi khác, từ nay chàng sẽ giã từ đời sống cũ, giảng đường bạn bč sách vở chỉ còn là dư ảnh.

Tôi bỏ đi lấy chồng khi chàng vào lính, khi chàng đã minh xách rằng chàng yêu tôỉ Không thể được, tôi có thể gian dối với chính mình có thể gian dối với chồng, nhưng tôi không thể thôi yêu thương Phong.

Tôi không thể khóc được nữạ Trong thư chàng không một lời nhắc đến Lan Chi, nhưng tôi, tôi vẫn hiểu nàng giữ góc nào trong cuộc đời tình cảm của chàng. Tự nhiên tôi hết ghen, hết ghét người đàn bà xinh đẹp đó. Hai tình yêu khác nhau và ngoài nhau, tại sao tôi dại khờ bày chuyện ghen tương. Bây giờ tôi thương Lan Chi, thương như thương một người chị, tình cảm rắc rối thật. Chắc chị cũng buồn khi chàng vào lính, chị cũng lặng đi như tôi, nổi khổ như nhau sao mình không thương nhaủ Mất đàn ông vì một người đàn bà còn phải ghen còn phải hậm hực, đi lính là sẽ mất chàng vô điều kiện, mất không kêu ca bồi thường. Tôi có thể ghen với Lan Chi nhưng tôi không thể ghen với Tổ Quốc đč nặng trên vai chàng.

Bởi vậy bây giờ tôi mới hết ghét Lan Chị Thịnh đến từ lúc nào tôi cũng không còn lòng dạ nào háo hức đợi chàng nữạ Mẹ bước vào nhăn mặt:

-Con thật, hẹn với thầy sao giờ còn nằm ườn ra đó hở? Chải tóc lại đị

Tôi hỏi nho nhỏ:

-Đến rồi hở mẹ?

-Ngồi chờ ngoài đó kia, con sao càng ngày càng hư.

Tôi lười biếng:

-Hay mẹ ra tiếp ông dùm con đi, sao con mệt quá mẹ ạ.

Mẹ trợn mắt:

-Ăn nói hay chưa, hẹn hò nhau rồi bắt thân già này ra chịu tội hử?

-Nhưng con bị mệt.

-Mệt cũng phải ra ngoài, người ta không phải là trẻ con cho cô đùạ

Tôi khổ sở:

-Nói khẽ chứ mẹ, nhỡ người ta nghe thì saỏ

Mẹ nắm cái lược quơ tóc cho tôi:

-Còn xinh chán, ra đi con kẻo mang tiếng mẹ không biết dạy con.

Tôi mím môi:

-Hồi này mẹ lạ ghê, dục con đi chơi với đàn ông hoàị

-Bộ để cô làm của à? Rúc xó nhà hoài rồi đem cô muối chua được saỏ

Tôi le lưỡi:

-Nghe mẹ nói con phát lọ

Mẹ hứ:

-Không lo sao được, một trong hai đám cô phải chọn một, tuỳ cô đấỵ mẹ xem chừng ông này cũng đứng đắn, hơn nữa bạn cha Hưng thì bảo đảm rồị

Tôi buột miệng:

-Ơ không phải...

Tôi ngừng kịp, nếu mẹ biết tôi quen Thịnh trong lớp chắc mẹ chửi bằng thích. Tôi bước ra cười thay một lời chàọ

Thịnh trách nhẹ:

-Lục đục gì trong đó bắt anh chờ lâu quá vậỷ

Tôi cười nửa miệng:

-Trang đang ngủ mà anh.

Thịnh thở ra:

-Em vô tình thật, hẹn anh mà còn ngủ được, cả buổi trưa này anh không sao ngủ được, anh nằm chờ lúc được gặp em.

Tôi cúi mặt nghịch từng sợi tóc, thịnh nhắc:

-Sao em chưa sửa soạn? Anh mươn được xe của người bạn đưa em đi biển.

Tôi lí nhí:

-Hay để bửa khác đi anh...

Thịnh kêu lên:

-Sao thế, anh dâu có ở đây lâu được.

-Trang bị mệt hơi chóng mặt anh ạ.

Thịnh bình thản:

-Không sao như vậy càng nên ra biển có gió em sẽ hết chóng mặt nằm trong phòng hoài thiếu không khí nên bị mệt đó.

Tôi lắc đầu:

-Thôi anh ạ, Trang sợ.

-Không sao đâu, anh bảo đảm anh sẽ làm em hết đau, đi em, công anh mượn xe, công anh từ Huế vào đây mời em đi biển một vòng em từ chối à.

Tôi đành phải đi dù tôi sợ. Tôi cảm thấy cán cân đã nghiêng về phía Phong. Đôi mắt Thịnh sau vòng kính trắng đằm thắm nhìn tôi:

-Vào thay áo đi, anh chờ.

Tôi mỉm cười khi mẹ dặn:

-Phải ý tứ con nhé, đừng về muộn quá nghe con.

Tôi vén màn cửa bước ra, Thịnh xuýt xoa:

-Chà em đội mũ trắng xinh quá, ai chọn cho em đó?

Tôi chúm chím cười:

-Một ngươì rất bí mật.

Thịnh đưa tôi ra biển, bãi Tiên Sa, chiều nay vắng người từng đợt sóng tung nước trắng xoá trên ghềnh đá rêu xanh. Đỉnh núi sừng sững ôm ấp bãi cát êm. Hàng ngàn con chim biển lao xoa bay rạ Biển như có linh hồn thở trên mặt nước xanh, mênh mông vỗ về bóng mây dạt dào vỗ về chân núị Tôi đứng với Thịnh trên một tảng đá nâu để nghe sóng biển kể chuyện tình. Sóng vỗ dạt dào, trời cao tít tắp. Tôi cảm thấy mình thật bé nhỏ, thân phận tôi mong manh như bọt sóng và tình yêu như vùng mây sáng chói vàng trên núi caọ Không dễ gì có được tình yêu, cũng không dễ gì được sống như mình ước mơ.

Thịnh trầm ngâm:

-Anh suy nghĩ rất kỹ trước khi vào đây tìm em, mẹ anh nói đúng, đã đến lúc anh cần có một người chờ, anh mỗi khi đi làm về, đã đến lúc anh phải nghĩ đến những đứa con, sống cho mình mãi nhiều khi lạc lőng và chán chường. Em nghĩ sao, cho anh biết ý nghĩ thật nhất của em đị

Tôi bàng hoàng:

-Bất ngờ quá, Trang không kịp nghĩ gì hết.

Thịnh lắc đầu:

-Có gì khó khăn đâu, anh chỉ hỏi em bằng lòng làm vợ anh không?

Tôi cắn môi không dám nhìn Thịnh. Người đàn ông này quá tự tin và bởi vậy tôi không dám nói thật. Tôi nói vòng quanh:

-Hình như đã có một lần Trang nói với anh rằng, một đứa con gái như Trang được một người địa vị như anh ghé mắt đến khó lòng từ chối và bởi vậy thú thật với anh, Trang sợ rằng tình yêu không có mặt trong cuộc hôn nhân nàỵ

Thịnh dứt khoát:

-Em có yêu anh không?

Tôi nhìn ra xa, bởi vì tình yêu cũng mênh mông không bến không bờ như đại dương, bởi vì tình yêu là muôn vạn sắc màụ Yêu Thịnh không? Câu trả lời còn khó hơn hỏi trên cao xanh kia có những gì?

-Trang, em hãy nhìn anh, sao em im lặng?

Tôi chớp mắt:

-Hình như là yêu, nhưng...

-Nhưng saỏ

-Cứ sống thế này không đẹp sao anh?

Thịnh lắc đầu:

-Anh không cần đẹp, anh muốn cột chặt em vào đời anh, anh muốn có em, đẹp là cái gì?t Là nhớ thương là lo âu một ngày mất nhau ấy à? Không anh không phải là trẻ con, anh không dại đến thế.

Tôi nghĩ đến Phong rồi đdến Lan Chị Vô ích Trang ơi, đời anh đã có Lan Chi rồi, Lan Chi đến trước, đừng lý luận vô ích bởi vì họ đã yêu nhaụ Có một đời chồng có vài đứa con hay năm đời chồng hay mười đứa con người ta vẫn có quyền yêu nhaụ Tình yêu không có qui luật, tình yêu là cái bất khả xâm phạm, chẳng lẽ mình làm vợ lẽ Phong? Chẳng lẽ mình ở giá yêu Phong hoaì hoài như thế nàỵ

Phaỉ lấy chồng, người chồng lý tưởng nhất phải là Thịnh trí thức, dàn ông trí thức hay chiều vợ nể vợ, đàn ông trí thức không đánh vợ dù bằng một bông hồng. Đàn ông trí thức rất thích chiều vợ, giặt cả áo cho vợ, không dám để vợ gãy nửa cái móng taỵ Họ trọng nhân cách nên không dám ngoại tình, càng không dám bỏ vợ.

Mấy người bạn của chị Phượng đã truyền nghề cho nhau cách đối xử với loại chồng trí thức. Mình phải học học thật kỹ để dược chồng mê. Đàn bà mà đươc chồng mê thì nhất, sướng không chê vào đâu được.

Mẹ mình tu nhân tích đức, bố mình cương trực một chết một sống không bẩn thỉu, nên mình có phúc, lọt vaò mắt xanh của ông giáo sư trẻ tài cao nàỵ

Chị Phượng có một người bạn thân lấy một giáo sư đại học tốt nghiệp Sorbone đàng hoàng. Họ ở chung với một gia đình, cũng giáo sư nốt. Toà biệt thự lớn được chia làm haị, Chồng của chị Ái nho nhã hiền hoà, ông giáo sư ở cũng nhà trái lại tướng như vő sĩ, lấy cô vợ mình hạc sương maị Hai cặp ở chung một nhà, ra vào trông thấy nhau cười cười nói nói với nhaụ Đến một ngày đẹp trời họ ...ng nhau toé lửa ở Vũng Tàụ Chị Ái đi với ông thầy tướng Vő, còn chồng chị đang du dương với người đàn bà mảnh mai như liễu, vợ của ông bạn cùng nhà.

Họ im, lặng tránh nhau, hai cái xe hơi đi ngược chiều nhaụ Ngày hôm sau một trong hai cặp đổi nhà. Thế là xong, không một cái tát, không nửa lời cắng đắng. Trí thức khi ghen cũng ghen thầm trong bụng, khỏe như ru, êm như mộng.

Thịnh hơi nhăn mặt:

-Em lạ quá anh hỏi mà cứ nghĩ đâu đâu không à?

Tôi giữ tóc ho đừng rối bời cho tóc đừng bay quấn sang cổ Thịnh, Thịnh giữ tay tôi:

-Để yên em, em cột anh từ lâu rồị

Tôi nóng bừng hai má rút tay về. Thịnh say đắm:

-Tuần sau anh đưa mẹ ra thăm em nhé.

Tôi giật mình:

-Chết, khoan đã anh, chuyện quan trọng chứ bộ đùa sao mà anh tính toán như gió vậỵ


-Anh có noí là không quan trọng đâu, nhưng không nên để lâu quá, lằng nhằng mệt cả hai đứạ

Tôi van lơn:

-Trang van anh, để Trang suy nghĩ vài tháng đã, Trang chưa thấy ai lạ như anh đó, anh tính coi, chuyện hôn nhân mà anh làm như...

Thịnh gắt:

-Làm như cái gì? Anh đã nói anh suy nghĩ kỹ rồi cơ mà.

-Nhưng em chưa suy nghĩ thì saọ

Thịnh im lặng, tôi vuốt ve:

-Giận em đấy à? Để em nghĩ vài tháng đã chứ.

-Gì mà lâu quá vậỵ

-Buổi chiều đẹp thế này nói chuyện khác cho vui đi anh.

Thịnh than thở:

-Lần đầu tiên anh thua một người con gái như em.

Tôi cười nhẹ:

-Gì mà thua với được anh, điều em muốn nghĩ thật kỹ để...em nhận ẩu rồi mai mốt đổi ý phải phiền không?

-Tại em chưa yêu anh tha thiết đấỵ Thôi được anh chờ.

Thịnh dắt tôi đi lang thang men theo bãi biễn để nước vỗ về bàn chân để trần.

-Chim bay nhiều quá anh kìạ

Thịnh ngửa mặt lên nhìn theo đàn chim.

-Nếu không nhốt được em lại, rồi em cũng bay ra khỏi đời anh như thế.

-Người ta thường ví đàn ông là cánh chim có ai ví ngược như anh đâụ

-Với anh trong tình yêu đàn ông đàn bà ngang nhaụ

-Em không thích ngang nhau, em thích anh ở trên em.

Thịnh nheo mắt:

-Ờ có thậ em thích anh ở trên em không? Thật không?

Tôi ngơ ngác nhìn nụ cười Thịnh lạ lạ có chút gì đắm say chất ngất, có chút gì lẳng lơ tình tình. Rồi chợt hiểu, tôi nóng bừng bừng khắp người dang ra xa Thịnh và chạy:

-Anh kỳ, Trang không chơi với anh nữa đâụ

Thịnh đuổi theo tôị Tôi cuống chạy dài trên bãi vắng, xa vài người của xóm chài kiên nhẫn bắt nghêu bằng những cái cào dàị

Tôi nói vang trong tiếng sóng:

-Ghét anh rồi, người ta nói đàng hoàng anh nghĩ vậỵ

Thịnh vẫn đuổi theo tôi:

-Anh nghĩ bậy bao giờ, có em thì có.

-Em nghĩ bao giờ.

-Sao em chạy trốn anh.

-Em sợ...

Thịnh cười vang:

-Đấy nhé, anh làm gì mà em sợ, chết coi chừng ngã.

Tôi vướng chân ngã soài trên cát, Thịnh theo đà ngã xuống bên cạnh tôị Mồ hôi chảy dài hai má, tôi nằm thở. Thịnh say đắm:

-Trang, em đẹp.

-Em không tin.

-Anh noí thật mà, em đẹp kinh khủng.

-Ai lại đẹp kinh khủng bao giờ.

THịnh ghé sát má tôi, tôi lăn một vòng trốn, Thịnh lại lăn theọ Tôi dẫy nẫy:

-Không chịu đâu, không chịu đâu, người ta cười chết.

-Có ai mà cườị

-Người ta cườị

-Anh thương Trang thật.

-Không chịu đâụ

-Phải chịụ

Chàng thở ngay bên gáy tôị Cảm xúc chạy khắp người khắp chốn. Tôi run rẩy đẩy Thịnh ra:

-Đừng làm em sợ.

Thịnh trìu mến:

-Sao em sợ anh?

Tôi vuốt tóc:

-Em cứ sợ anh đó.

Thịnh tình tứ:

-Tại em chứ bộ.

Tôi vênh mặt:

-Tại em?

-Sao không, ai biểu em đa tình.

-Em mà đa tình.

Thịnh gật gù:

-Em đa tình như biển cả, em mát như biển.

Tôi giận hờ:

-Bỏ em ra, không chịu đâụ

Thịnh cuồng nhiệt vươn hai tay ôm chặt lấy tôi, tôi đẩy chàng ra dằn dỗi:

-Em không thích.

Thịnh giận xầm mặt nói:

-Em không yêu anh, anh biết em không yêu anh.

Tôi đứng xa xa, nhìn Thịnh đăm đăm nhưng không nóị Thịnh lạnh lùng:

-Anh phải có tự ái chứ, sao em đẩy anh rả

Tôi rưng rưng nước mắt:

-Em không quen...

-Em chưa bao giờ yêu aỉ

-Có, nhưng anh ấy không như anh.

-Ai vậỷ

-Một người đã có vợ.

-Em chưa hôn người ấỷ

Tôi lắc đầu, Thịnh dịu dàng:

-Anh xin lỗi em.

Tôi ngập ngừng:

-Về đi anh.

Thịnh buồn bã;

-Em giận anh?

Tôi lắc đầu:

-Không, nhưng muộn rồi, về đi anh.

Thịnh gàn bướng:

-Anh không về.

-Em ra đón xe về một mình cho coị

-Cho anh ôm em một chút đị

Tôi nghiêm mặt:

-Không.

Thịnh tiến đến gần tôi:

-Chiều đẹp quá không ôm em phí của trờị

Tôi dậm chân:

-Em bảo đưa em về, lần sau em sợ em không đi với anh nữa đâụ

Thịnh cười buồn:

-Sao em nhát thế?

-Về đi anh.

-Đòi về hoài vậỷ

Tôi rưng rưng muốn khóc, Thịnh dỗ dành:

-Anh không làm gì em đâu, anh yêu em thật nhưng em phải hiểu rằng tình yêu là như thế chứ, ngồi xa hàng cây số nói yêu nhau được à?

-Một thước chứ bao nhiêu mà nói một cây số.

Thịnh bật cười:

-Một thước cũng không được, phải một ly cơ.

Tôi nguýt dài;

-Một ly, thôi ông ơi, chết con người ta còn gì.

-Sao em biết là chết.

-Mẹ dặn.

Thịnh cười xoà:

-Thôi một mét vậỵ Ngồi xuống đi, đừng nhìn nhau như tử thử vậỵ Bộ em định xuống tấn đấu chưởng với anh hở?

Tôi lại nhắc:

-Cho em về đi anh.

-Em đòi về hoài, anh ăn vạ đây cho coị

Tôi cười:

-Không ngờ anh là thấy của em mà cũng ghê vậy chứ.

-Không thầy bà gì hết, khi yêu một lũ như nhau hết, bộ làm thầy rồi không có quyền hôn?

Nghe chữ hôn của Thịnh tôi càng hoảng, tôi dợm chân chạy nữạ Thịnh quàng vai dìu tôi đi:

-Thôi đừng lo, để anh đưa về.

Tôi hơi yên tâm đi dần lại chỗ đậu xẹ Thịnh say đắm:

-Chưa bao giờ em đẹp như hôm nay, cái mũ trắng làm em giống như thiên thần.

-Thiên thần đâu có biết hôn.

-Bởi vậy anh mới ham dạy, để anh dạy cho em.

Tôi phụng phịu:

-Anh kỳ quá, đi chơi thế này bộ anh không thích saỏ

-Thích chứ, nhưng không hiểu sao biết em chưa hôn ai anh thích dạy em ghê.

Tôi vùng vằng:

-Không nghe anh nói nhảm nữa, đưa em về.

-Hôn nhau em cho là xấu à? Em khờ quá, đẹp chứ sao lại xấụ

-Hôn nhau là hết, anh mà hôn em hết yêu anh liền.

-Trái lại em sẽ yêu anh hơn, thử đị

-Không đưa em về.

Tôi chợt nhớ Phong, nhớ khóc lên được. Chưa bao giờ Phong làm tôi buồn, chưa bao giờ Phong đòi hôn tôị Lá thư Phong còn nguyên mùi giấy thơm còn nồng nàn dư vị vậy mà tôi vội vàng đi chơi với THịnh, tôi vội vàng quên chàng vì người đàn ông sang trọng trí thức nàỵ Những lời thư đầm thắm vang vọng trong tôi từng chữ, từng lờị Tôi lạnh lùng noí với Thịnh:

-Anh đừng coi Trang như những người con gái anh đã gặp, mỗi người một tính, Trang không nói họ sai nhưng Trang không phải là họ.

Thịnh đành đưa tôi ra xe, suốt trên đường về chàng không thčm nói nữa câu nàọ Tôi đành im lặng ngồi bên chàng mà nghe cách xa nghìn trùng, mà nghe băng giá mà nghe bùi ngùị

Nhìn Thịnh buồn tôi cảm thấy xót xa, hình như tôi yêu Thịnh, yêu Thịnh nhưng vẫn không quên được Phong. Thịnh vồ vập nên tôi sợ, đời đã cho Thịnh nhiều dịp giao tiếp với đàn bà nên tình yêu của Thịnh có vẻ Tây quá. Tôi sợ vì thế, và vì sợ tình yêu co dúm lại trong tôi không dám nở tung ra nữạ

Tôi quen yêu những gì thâm trầm u mặc của tâm hồn Đông phương. Tôi quen xúc động vì một cái nhìn tôi quen lao đao vì một lời nóị Tôi chưa quen những cử chỉ vồn vập, những va chạm làm tôi sợ phát khóc. Cảm giác lạ thật, thích thú thật, ngất ngây thật nhưng tôi vẫn sợ, sợ nhưng vẫn thích. Thích và sợ tạo nên trạng huống lằng nhằng giữa tôi và Thịnh, bởi tình yêu vốn đã lằng nhằng như sợi xích quăn queọ

Cảm giác mạnh bạo khi Thịnh ngã dúi trên tôi vẫn còn, cát êm như chăn ấm gối êm và Thịnh như cơn bão táp, như cơn mưa nguồn. Tôi yêu Thịnh vì thế chăng? Rôì bây giờ khuôn mặt lạnh như tiền của Thịnh làm tôi khổ sở lẫn ăn năn. Xe về đến phố, nghẹt thở vì sự lặng lẽ giữa mình và Thịnh. Tôi nói:

-Cho Trang xuống đây đi anh.

Thịnh lạnh lùng mở cửa xe cho tôi rồi lao xe đị Tôi nhìn theo không thấy Thịnh quay lạị Tôi thẫn thờ đạo phố chiều một mình, tôi mua bánh cho mẹ, mua kẹo cho tôị Mua bất cứ cái gì nhìn thấỵ

Suốt buổi chiều còn lại, tôi nghĩ đến Thịnh hoài, bên cạnh vẫn hình bóng Phong. Uy nhi giữa đám đông nhiệt thành, từng giòng mồ hôi nhỏ xuống vì thương đời, trầm ngâm mỗi khi nhìn vì thương sót tôị Tình yêu với chàng là đôi mắt ấy, là giọng nói âm thầm ấp áp. Bao nhiêu lần tôi đợi chàng hôn tôi và chàng đã không hôn. Và bởi vậy có lẽ đến chết tôi vẫn không quên nổi chàng.

Tôi trở về nhà, mẹ ngạc nhiên đón tôi:

-Ủa sao con lại về một mình, thầy giáo con đâủ

Tôi bực dọc:

-Ông đâu mặc ông chứ làm sao con biết được.

Mẹ cau mày:

-Hay chưả Ông xin phép mẹ đưa con đi chơi, ông phải đem con về tận nhà cho mẹ chớ.

-Con có phải con mčo con chớ chi mà phải dong đi dong về.

-Con gây với mẹ phải không? Mẹ hỏi tại sao con về một mình, con trả lời cho mẹ đỉ

Tôi mím môi:

-Con thích về một mình thì con về một mình, bộ cấm con về một mình.

Mẹ dơ tay lên trời:

-Cãi nhau phải không? Mẹ đã bảo mà, con có nghe mẹ đâu tính con nóng như lửa ở nhà quen mẹ chiều ra ngoài đời bộ ai người ta cũng chiều con hết. Con gái phải dịu dàng kín đáo người ta mới thương.

Tôi gắt:

-Ở đó mà dịu dàng kín đáo cho người ta thương. tại mẹ đấỵ

Mẹ trợn mắt:

-Cái gì mà tại mẹ? Con ăn nói sao như con điên vậỵ

Tôi dấm dẳn:

-Mẹ nói dịu dàng ý tứ phải không? Lầm, phải mở toang hết, phải nhảy lên ngựa chứng, phải vồ lấy họ kia họ mới hài lòng. Con nghe mẹ nên anh ấy giận con.

Mẹ thừ người:

-Con nói không đầu không đuôi mẹ chả hiểu gì hết.

Tôi đi vào giường:

-Con đòi xuống phố và ông ta không thčm chạy theo năn nỉ con ghét.

Mẹ bật cười:

-Có thế thôỉ

Tôi ừ hử:

-Vâng có thế thôi, mà mẹ đừng nói chuyện ba cái ông đàn ông cho con nghe nữa, bực cả mình.

Mẹ gắt:

-Này cô lớn rồi đấy, ăn nói như con nít không ngửi được đâụ

Tôi buông người xuống:

-Con ngửi con được rồi, cần gì aị

-Hôm nay con lạ quá, hở một câu là cãi một câủ Mà ông ta có nói gì với con không?

Tôi lắc đầu:

-Không nói gì hết.

Mẹ nhíu mày:

-Lạ nhỉ? Chính ông ta ướm ý mẹ rồi cơ mà.

-Mẹ noí ướm cái gì kiả

Mẹ nổi cáu:

-Còn hỏi với vẫn nữa, tại con hết.

Tôi cau mặt:

-Tại con?

-Chứ còn gì nữa, con gái phải biết úp mở cho người ta nói, gì mà cứ cau có ra chó nó rước đi nữạ Rő ràng ông ta nói xa xôi với mẹ sẽ tính chuyện hôn nhân với con, vậy mà cái mặt con cau có sao mà ông ta ngậm tăm luôn rồị

Tôi bật cười:

-Thì ra ông nói với mẹ rồi, sao ông nói sao, mẹ nói lại con nghe coị

Mẹ vẫn chưa hết giận:

-Tao có phải cái máy ghi âm của máy đâu, người ta nói xa mình phải trâu bò gì mà không hiểụ

Tôi cười:

-Thấy chưa, nghĩa là mới ỡm ờ thôi, ối ăn thua gì, đàn ông họ thích ỡm à lắm, đừng thčm tin mẹ.

Mẹ thở ra:

-Con học đến tú tài chứ cử nhân cử hậu vẫn ngu như thường, đến ế dài mất thôị Đi chơi với đàn ông phải tươi tỉnh, phải dò ý tứ họ, phải khuyến khích cho họ nói chứ. Mày thua xa con chị mày rồi, nó ăn nói khôn ngoan hơn nhiềụ

Tôi giận dỗi:

-Mặc kệ con, con ngu kệ con, không yêu kệ thây con.

Mẹ hừ:

-Này ăn nói với mẹ như thế đó hử Trang?

Tôi dịu giọng:

-Ai biểu mẹ la con hoài chị

Mẹ nghiêm nghị:

-Vào tắm rồi sửa soạn ăn cơm, liệu với tôi đó.

Mẹ có vẻ lo âu ra mặt. Tôi hiểu vẻ trí thức của Thịnh đã chinh phục được mẹ. Thịnh giận tôi rồi, tại sao người ta có thể giận nhau dễ dàng thế nhỉ? Không biết Thịnh có đến thăm tôi nữa không? Tình yêu như bóng mây, có đó rồi không đó. Cũng đành phải không anh? Bởi làm sao tôi cưỡng được mệnh trời?


tinhbanvatoi

Chương: 6


Không biết làm gì hơn trong thành phố đầy Mỹ tính này, tôi lại đi dạy học. Uy tín anh Thế đã cho tôi chỗ ngồi ngay trong lớp học. Tôi phải thức dậy từ sáu giờ sáng để sửa soạn đến trường. Cuối tháng cầm một bì thơ nhẹ tênh, không đủ mua một bao gạo cho mẹ góp với chị Dũng. Buổi sáng tôi thường giả vờ quên bữa điểm tâm, ở nhà thì không sao nhưng dạy xong hai giờ mắt tôi cứ hoa lên, da tôi hình như tái ngắt.

Tôi gửi xe đạp ở nhà một cô học trò, rồi đi bộ đến trường. Học trò xầm xì đằng sau và học trò ngoái cổ nhìn phía trước. Mặt tôi phải lạnh, môi tôi phải nghiêm suốt trên quãng đường ngắn đó.

Vào lớp tôi đăm đăm nhìn xuống dướị Mới dạy được một tuần tôi chưa kịp nhớ tên từng em, nhưng hôm nay nhiều khuôn mặt lạ quá, tôi hỏi:

-Sao hôm nay đông quá vậỷ

Học trò nhao nhao" :

-Thưa cô mấy anh đòi học ké, mấy anh nhập tịch lớp mình đông lắm cô ơị

Tôi im lặng, đuổi ra ư? Nhỡ nó không ra thì ê mặt. Đi dạy là chuẩn bị tinh thần và sức lực đối đầu với học trò 60/60 phút. Vui nhiều thật, nhưng chua chát cũng không phải là ít.

Học trò chép bài, tôi ngồi nghỉ, nhưng hai mắt phải nhìn, phải dò xét, phải nghiêm chỉnh để giữ lớp thật yên.

Chuông rung là tôi bắt đầu mệt rồị Bụng tôi trống không nên nụ cười hết tươi hết đẹp. Tôi cố mỉm cười che dấu mọi người, tự bảo với mình sáng mai phải dậy sớm hơn để ăn thật đầy đủ mới được.

Về phòng giáo sư ngồi nhìn ly trà đậm mà ngó bâng quơ ra sân chơị Thầy Hải dạy toán kể:

-Bất trị thật, nó dám chơi ông giám thị hắc búa đó thì thứ giáo sư như mình nó coi ra gì nữạ Cầm roi đi ngang hành lang cái sơ mi đờ luých vấy mực từ trên xuống dưới, đau đau thật.

Cô Trịnh hỏi:

-Rồi ông chịu luôn hả anh?

Ông Hải lắc đầu:

-Ông muốn điên chứ chịu, cả bọn đứng dọc hành lang biết đứa nào vẩy mực thầy đâủ Ông Lãng tử lãnh điều tra vụ này, không biết ông làm cách nào để điều trả

Một ông góp ý:

-Phải tìm ra chứ không thôi nó nhờn dạy dỗ gì được.

Ông Thao thâm trầm hơn:

-Tuổi trẻ chúng vậy phát triển cả tinh thần lẫn vật chất, chúng ngứa ngáy tay chân lắm, chúng phải làm một cái gì mới hả, trường ít tổ chức ganh đua thể thao quá, chúng cuồng mất còn gì.

Ông Hải bật lửa mồi thuốc:

-Ông quên vụ thằng nhỏ Đại Tâm chơi bóng rổ rồi hứng lên đạp gẫy cả cột gỗ à? Bị đuổi, hắn đón đường hăm doạ huấn luyện viên nữạ Bất trị, không có cách nào hết, hồi tụi này đi học sợ thầy hơn cả bố mẹ.

Quay sang tôi ông mỉm cười:

-Cô Trang hay quá ta, cái lớp của cô, bà Liên phải vái dài bỏ giờ đó, cô làm sao mà nó im ru vậỷ Tôi dạy ở bên cạnh chỉ nghe tiếng cô thao thao bất tuyệt à.

Ông Thao gật gù:

-Ối nó mải ngắm cô nên quên làm ông đó, cứ mỗi ngày cô mặc một áo cho nó ngắm, đỡ phải dạỵ

Tôi cười nhẹ hỏi Trinh:

-Ông Lãng Tử là ông nào vậy chị?

Trinh vừa dữa móng tay vừa nói:

-Bà không biết ông Lãng tử à? Ông nào hay bỏ giờ nhất trường, dạy theo hứng, chuyên môn đi xích lô đạp mặt lúc nào cũng đỏ như say tít cung thang đó, vậy chứ mà học trò sợ ông nhất trường đó.

Tôi nhíu mày:

-Ờ phải cái ông lùn lùn không?

Trinh cười:

-Đúng rồi đó, nhất lé nhì lùn mà hồ. Ly kỳ lắm, ông dạy không bao giờ hết chương trình có mỗi bài tiếng đàn của Kiều, bố hứng bố dạy nửa năm chưa xong. Chữ nghĩa đầy bụng thành ra như say say hoàị Kìa ông vào đó.

Tôi kín đáo nhìn lên, gương mặt đỏ hồng, đôi mắt lại xa xăm đâu đâụ Ông Lãng Tử cười với mọi người rồi nói:

-Hôm nay là đoạn kết.

Mọi người tò mò:

-Điều tra ra rồi saỏ

Ông ta tỉnh như không?

-Chưa rạ

Ông Hải nhún vai:

-Khó lòng lắm hàng chục đứa đứng ở hành lang, mực đứa nào cũng giống nhau thám tử e là cũng lắc đầụ

Ông Lãng Tử rùn vai:

-Tôi sẽ khích động tự ái của chúng, rồi mấy thầy coi, tuổi trẻ chúng tự ái cao hơn người già.

Tôi giữ sức nên không tham giạ Tôi đang đói bụng phải cầm hơi chút nữa vào nói với học trò.

Tôi đang dò bài học trò, thì ông Lãng Tử vàọ Ông ta nghiêng người chào tôi, rồi quay xuống học trò. Giọng ông ta trầm xuống:

-Tôi biết ai vẩy mực thầy giám thị, người đó đang trước mặt tôị Tôi biết rồi, nhưng tôi không muốn nóị Tôi chờ đợi vì tôi tin anh không hčn, các anh là con trai dám làm dám nhận. Đã không dám nhận thì đừng làm. Con trai hčn sẽ không làm nên trò gì người hčn là người bỏ đị Tôi tin học sinh trường này không thể hčn cho nên dù biết rő người đó là ai, tôi cũng không muốn đuổi người ấỵ Nếu anh đứng lên nhận, tôi xin nhân danh một giáo sư bảo đảm anh không bị đuổi, cũng không bị bất cứ một hình phạt nàọ Yêu cầu người đó đứng lên.

Tôi đưa mắt nhìn học trò tôi, một lớp có tiếng nghịch nhất trường dù giỏi nhất trường. Sự im lặng phủ kín chung quanh. Từ cuối lớp một học sinh to lớn hơn số tuổi của em lầm lì đứng lên:

-Thưa thầy con làm.

Ông Lãng Tử cố dấu diếm, nhưng tôi thấy mắt ông sáng lên vẻ hài lòng lẫn kiểu hãnh che sau màu da đỏ như tôm rim. Ông ta gật đầu:

-Cám ơn anh đã không hčn, tôi phục anh và xin bảo đảm anh sẽ yên tâm, không ai dám phạt một người đã làm và đã nhận.

Học trò vỗ tay, ào ào vỗ taỵ Ông Lãng Tử nói nhỏ với tôi:

-Mong cô giấu thầy giám thị tên người học trò này dùm tôị

Tôi nhíu mày không hiểụ Ông ta mỉm cười:

-Như vậy đẹp hơn, tôi sẽ nói cho ông biết đã điều tra xong, thế thôị

Tôi mỉm cười, ông ta lặng lẽ bỏ đị Tôi tiếp tục dạy coi như không có anh hùng ở dướị Hết giờ tôi bỏ về, ngày mai lại đến một lớp khác. Cứ thế ngày tháng quạ Mẹ thầm lo cho mình ở nhà, tôi thầm lo cho tôi khi soi mặt trong gương. Mười chín tuổi mẹ nói sắp ế rồi, mười chín tuổi không lấy được chồng, thì không bao giờ gặp người vừa ý nữạ

Nếu nước này tôi theo chế độ mẫu hệ, tôi sẽ mua ít cau ít trầu chai rượu và phong bánh để hỏi Phong làm chồng. Phong lắc đầu hay gật đầu cũng xong. Lắc đầu là Phong không yêu, tôi sẽ đi hỏi người khác, khỏe thật, đỡ lo ốm người, đỡ buồn héo dạ

Đời giờ trai thiếu gái thừa, đáng nhẽ mấy ông làm luật phải cho con gái đi hỏi chồng mới phảị Tôi mỉm cười với ý nghĩ này trở về với mẹ. Mẹ đón tôi từ ngoài ngő:

-Con về sớm hở? May quá, mẹ đang lo con về trể thì hư chuyện hết.

Tôi ngạc nhiên:

-Chuyện gì vậy mẹ?

Mẹ cười bí mật:

-Không, không có chuyện gì con xuống bếp mẹ nhờ chút nghe con.

Tôi nhíu mày sao hôm nay giọng mẹ ngọt, giọng mẹ tươi đến thế:

-Mẹ bắt con vào bếp giờ nàỷ Con mới dạy về còn mệt lắm..

Mẹ dỗ dành:

-Thôi mà con cứ xuống đó đi, mẹ làm xong hết rồi con xuống cho vui ấy mà, con vào bếp ngoáy đủa cho ra dáng tí để má hồng lên con.

Tôi rụt tay ra:

-Để con thay áo đã, lạ sao hôm nay mẹ bắt con vào bếp?

Mẹ dắt tôi xuống bếp thật. Tôi ngơ ngác không hiểu gì cả. Tròn mắt nhìn món này món kiạ Toàn những món nặng tiền không:

-Ủa đâu phải giỗ chạp gì mà linh đình thế hả mẹ.

-Còn quan trọng hơn giỗ chạp nữa kia, vì cô cả đấỵ

Mẹ dúi đôi đũa vào tay tôi rồi đon đả đi lên. Tôi quay sang hỏi chị Dũng:

-Trò gì lạ thế này chị?

Chị Dũng vội vàng đi ra:

-Ấy mẹ dặn tôi hôm nay không được vào bếp, từ hôm nay cô giữ chân nhà bếp đấy nhé.

Tôi dậm chân:

-Trời đất, còn gì bàn tay chuối hột của em chị.

Chị Dũng cười khúc khích:

-Ừ mẹ đang lo đấy, người ta thấy bàn tay nőn nà của cô người ta chê mới mệt chứ. Từ nay cô sẽ thay tôi lo hết là thành tay chuối hột thật.

Tôi đứng dựa cửa hơi nghi nghị Y như rằng mẹ dài giọng từ trên đi xuống:

-Vâng, cháu tiếng là cô giáo chứ về nhà quê mùa lắm ạ. Ấy tôi cũng bắt vào bếp tập tành, nó không để cho chị nó vào bếp đâu, đẻ con gái mau nhờ lắm nhưng lúc được nhờ thì lại có người rước đị

Tôi vẫn cầm đôi đũa trên taỵ Nồi này chảo kia nghi ngút khói thơm trước mặt tôị Tôi cúi đầu ngượng chín ngườị Người đàn bà đi với bác Đốc hài lòng ra mặt:

-Cô út ngoan quá nhỉ? Sao cháu làm món gì cho bác ăn đó cháủ

Tôi ớ người nhìn mẹ trách thầm, mẹ đon đả:

-Ấy cháu ăn học đến cô giáo vậy chứ còn dại lắm, lại có cái tật xấu hổ nữa cơ chứ đến khổ thôị Rát như cáy vậy đó, con người ta đi làm sở Mỹ đen sở Mỹ trắng khói tiền ra, chaú nghe đến đã run rồị Đi dạy, chị tính ăn thua gì.

Bà ta gật gù:

-Ấy tôi thích những cô ngoan như cô út vậy đó, con gái mà lì lì ra ai thương nổị Phải xấu hổ mới có duyên chị ạ. Mình cần gì tiền, chỉ cần người hiền thục là được rồi, có phải không chị Đốc?

Bác Đốc cười nói:

-Con Trang này nó ít mồm ít miệng, đàn bà mồm loa mép giải tôi chê từ cửa chê vàọ Đàn bà con gái càng ít nói càng hay chứ chị.

Mẹ tôi dắt họ vào bếp trỏ món này coi món kia, rồi dắt họ lên:

-Cháu còn nhiều cái phải dạy lắm ạ, để rôì phải dạy cho đánh phấn tô son nữa chứ, trần trụi thế kia chồng chê chết mất thôị

Bà ta lắc đầu:

-Ối gì chứ cái đó mà lo gì, lấy vợ chứ lấy ca sĩ ca siếc đâu mà phải chọn cô phấn con son. Tôi thích người đẹp tự nhiên vậy đó, thêm chút phấn hồng vào xinh phải biết. Lấy hạng lượt là về, ban đêm trông nhợt nhạt như người đẻ ấy à.

Mẹ đi lên nhà trên với hai bà khách quí. Tôi nhăn như bị dưới bếp chịu trận, chị Dũng thò xuống:

-Thích nhé, được mẹ chồng khen như cô đời có một không haị

Tôi trề môi:

-Càng khen càng chết em đã thấy mặt mũi ông ta ra sao đâu mà nói chồng với con ngon lành vậỵ

-Làm lớn lắm đấỵ

-Hừ chắc cả đần lắm, thứ đó chắc sợ mẹ, sợ vợ bằng thích.

-Hử sao cô biết.

-Đời giờ để mẹ chọn vợ chắc nhà quê không ngửi được rồị

Chị Dũng cười:

-Còn lâu ông ta gặp cô rồi chứ bộ.

Tôi tròn mắt:

-Gặp em rồỉ Ở đâủ

-Biết à, nhưng gặp rồi, ở nhà cô em nào đó.

Tôi nhíu mày:

-Lạ nhỉ? Mày đẹp trai không?

-Đẹp không chê được.

-Mà oai không?

-Bác sĩ mà không oai sao được.

-Bác sĩ lạ nhỉ? Bác sĩ mà để mẹ chọn vợ cho mình?

Chị Dũng sành sỏi:

-Ba cái thằng ăn chơi dàn trời bây giờ lúc lấy vợ đâm quýnh không biết chọn ai nên đành mặc mẹ, cô không biết à?

-Ăn chơỉ

-Chứ saỏ Chơi quá đâm nghi đàn bà con gái người ta hết, thành ra nhờ mẹ chọn cho chắc bụng.

-Mấy bà biết gì mà chọn, bị lừa thấy rő đó thôi, em cả đời có xuống bếp đâu nàọ

-Cần gì, miễn ngoan là được.

-Em mà ngoan?

-Ngoan chứ?

Tôi cười như nắc nẻ:

-Em mà ngoan, loạn thật.

-Trông có vẻ ngoan, cô cũng khôn tổ, thấy người ta xuống bếp cứ cười hiền như nai, chẳng nói chẳng rằng. Cô không thua gì mẹ đâụ

-Bộ mẹ khôn lắm hở chị?

-Sao không? Đời giờ có hai cô con gái gả chồng được cả hai là khôn nhất rồị

Tôi đưa đũa cho chị:

-Thôi em hết đóng kịch chứ, cầm khư khư đôi đũa hoài kỳ quá.

Chị Dũng lắc đầu:

-Để chị dọn cho, em bưng lên đãi khách đã, chị bưng lên mẹ chửi bằng thích.

Tôi thở dài:

-Lấy được ông chồng coi bộ cũng nhiêu khê quá hả chị?

-Sao không, chuyện cả đời chứ bộ dỡn sao cô? Đời giờ lấy được chồng đã khó rồi, lại chồng sang nữa thì đúng tu chín kiếp.

Tôi sực nghĩ ra:

-Ờ nghe nói ông này nhiều em lắm phải không?

Chị Dũng gật đầu:

-Ừ, mười mấy đứa lận, chà bà ấy đẻ nhiều sao trông còn tốt quá em nhỉ? Chị mới mấy đứa mà khô người hết.

-Hồi xưa đẻ sướng hơn bây giờ, đẻ xong có vú nuôi có người hầu, hồi trước em nhớ mẹ mượn hai chị giúp việc mỗi chị có hai trăm bạc à.

Chị Dũng buồn bã:

-Chị nhiều lúc đâm quẩn, chỉ muốn la muốn hét cả ngàỵ

Tôi an ủi:

-Gắng vài năm Mỹ nó về mình sẽ khá hơn.

-Khá khỉ gì, lương anh không bằng lương bồi phòng cho Mỹ. Anh mà chịu cho chị đi làm bồi chắc giàu tọ

Tôi cười:

-Anh Dũng nghe được chị chết với anh, anh ghen chịu gì nổị

-Bộ làm cho Mỹ là hư?

Tôi tủm tìm cười:

-Đó là phép lịch sự của người họ mà, đàn ông sinh ra để vuốt ve đàn bà, người lạ người quen gì cũng vuốt hết.

Chị Dũng mắng:

-Thôi cái cô này ăn nói nhảm ghê, bưng lên đi mẹ gọi rồi kìạ

Tôi lại phải khép nép, lại phải sửa soạn bộ mặt ngoan như gái xưạ Từng bước nhẹ nhẹ yểu điệu, nụ cười cũng phải giữ cho tươi cho nhỏ. Cười toe mẹ lại chửi cả một buổi chiềụ Không cười mẹ mắng mặt mày đăm đăm. Trời ơi lấy được chồng rồi phải cười hô hố cho bỏ tức, phải ăn diện mi-ni-ma-xi cho đã thčm, phải hét vỡ nhà cho nó hả.

Làm thân con gái không dám nói to, không dám đi mạnh, người nó cứ buồn buồn tê tê.

Ra nhà sau, là tôi cười toe liền:

-Này chị, có gì ăn đi chứ đói bụng thí mồ, từ sáng tới giờ em đã ăn gì đâủ

-Đóng cửa lại mà ăn một bụng đi, ai cấm.

-Này sao em ăn hoài mà bụng vẫn không có mỡ.

-Điên, người ta thích có co không được, cô lười ăn như thế mập sao được, bụng mình mình lo, ai lo cho mình được.

-Ờ em có cái tật lười đi kiếm ăn, giá có người bưng đến miệng em nhỉ?

-Nói nghe như bà tướng, mai mốt phải bưng đến miệng chồng ở đó mà chờ nó bưng.

-Nếu vậy em bỏ, em quan niệm chồng phải tẩm bổ cho vợ mập, như Phong ấỵ

Chị Dũng nhíu mày:

-Phong nào nhỉ? Phải Phong em chị Nhơn không?

Tôi gật:

-Anh ấy nuôi vợ mát tay ghê, vợ anh béo trắng ra thế này này, càng ngày càng đẹp.

Chị Dũng tò mò:

-Ủa lấy vợ khi nào chị không haỷ

-Cần gì chị hay mới có vợ, đời giờ nhiều người hay lắm ưng nhau là lấy liền, khỏi mất công cưới hỏi chi hết. Khoẻ re, đâu có tiệc này, tiệc kia như nhà mình.

-Ra có vợ rồi đó?

-Ừa có vợ rồi, lu bù con nữa khác.

-Ủa sao mau thế, mới đó đã lu bù con rồị

-Thì chị ấy có con trước với ông nào đó. Sướng thật, tự nhiên có con.

-Con mình đâu mà sướng, cái ông coi vậy mà gan quá tạ

-Trời gan to hơn cái đình nữa ạ, muốn làm gì thì là làm không ngán chi hết.

-Cũng ghê đó chứ, yêu được đàn bà đâu phải là dễ.

Tôi tò mò:

-Yêu đàn bà khó hơn con gái à?

-Khó là cái chắc, họ có chồng rồi lòng họ cứng như đá, yêu được phải là tay tổ.

Tôi thừ người:

-Và họ chỉ yêu người khó?

-Chứ sao, loại như ông đó ghét cô nào dễ dãi lắm.

Tôi thừ người:

-Chị này, em có phải là người dễ dãi không hở chị?

Chị Dũng ngạc nhiên:

-Làm sao tôi biết được, mà tại sao cô hỏi lạ thế nhỉ?

Tôi cười trừ:

-Thì hỏi cho biết vậy mà.

Chị Dũng bỏ lên nhà, tôi ăn vội hai chén rồi cũng chui vào giường. Đóng kịch ở lớp với học trò, về nhà lại phải vờ vịt hiền ngoan với các cụ. Tôi nằm dài trên giường duỗi thật thẳng hai chân để xả hơi độc, để giãn xương cốt. Đời người ai cũng có một cái giường ngủ một mình chịu không nổi thì kiếm ông chồng ôm cho đỡ buồn.

Nằm thật yên sau màn gió, lần lượt những khuôn mặt thân tình lại chập chờn trong trí óc tôi, đã mỏi mòn leo dốc, đã hao gầy lo toan cho tương laị Một Thầy trầm tư suy tưởng với đôi mắt sáng rực tình người, với Thu Hải màu da trắng như ngô sữa và giọng nói êm như chiều tàn trên sông. Một Phong vai nghiêng nặng gánh phong trần, nụ cười không tròn mái tóc lãng dụ Sau lưng chàng, người đàn bà mang tên Lan Chi mà giọng cười như sao vỡ, mà đôi mắt tính tình như nụ hôn saỵ

Tôi bỏ cuộc về đây nghe mẹ lấy chồng. Tôi cũng biết đóng vai gái ngoan cho vừa lòng mẹ, tôi cũng biết gian dối phỉnh lừa như ai, tôi tầm thường hơn mọi người tầm thường. Sẽ lấy một người chồng thật hiền lành, sẽ đẻ một bầy con. Xong một đời và tàn một đờị Vận nước mặc nổi trôi, quê hương mặc điêu linh. Tôi lấy chồng đã. Chồng tôi là giáo sư, là bác sĩ, đời tôi yên bình là được, đời tôi an nhà là xong.

Còn Phong, chàng viết thư tình như viết cho em gáị Chàng quý người yêu như quý quê hương. Lan Chi là gì? Vợ hiền, tình thân hay bóng mát? Tưởng đâu tôi sẽ yêu được Thịnh? Tưởng đâu tôi sẽ hiền ngoan vâng phục chàng. Đến phút cuối cùng giữa biển bao la, giữa trời mênh mông tôi chẳng thấy lòng xôn xao, tôi chẳng thấy một cơn sóng chụp cho tôi ngợp trong tay Thịnh, cho tôi buông mềm thân tôị

Tận đáy lòng sâu thẳm dù không lên tiếng nói, Phong vẫn còn nụ cười Phong vẫn còn để ngăn tôi dừng lại chung tình một chiều với Phong. Tôi vẫn thčm được lần đầu với Phong tôi vẫn khát hơi thở của Phong hơn bất cứ hơi thở ai trên đờị

Tôi lật gối đọc lại thư Phong. MỖi lời thư như có hồn bay lên quấn quít người tôi, bay lên giữ tôi cho chàng từ bàn chân cho đến bàn taỵ Tôi khó chịu bực bội vì Thịnh đòi những gì tôi đã dành cho Phong. Tôi khổ sở vì THịnh muốn những gì không thể bại ai cũng chọ Phong quay lưng đi, tôi đành ký cóp để dành, tôi đành khư khư ôm giữ để mai sau có gặp lại nhau, tôi đủ can đảm đắm đuối nhìn Phong, tôi đủ can đảm ngửa mặt đón chờ.

Buổi chiều lười biếng dài người trên giường sau giấc ngủ trưa nồng nàn. Mẹ có vẻ vui vui khi nói với tôi rằng mẹ đi chơi với bác Đốc và mẹ của Kha, ông bác sĩ mẹ nhắm cho tôị

Khi anh Dũng về, tôi mới ra khỏi phòng, anh hỏi:

-Em nghe tin gì không?

Tôi ngạc nhiên:

-Tin gì cơ anh?

-Biểu tình.

Anh lẩm bẩm:

-Thật phiền, cái xứ này đã đói không chịu làm ăn cứ tranh đấu hoài, càng ngày càng nát như tương.

Tôi cau mặt:

-Phải vậy mới được chứ anh, gục đầu hoài còn đói nữạ Anh tính coi họ có coi mình ra quái gì đâu, xứ gì bất công quá chừng vậy đó, người thì phč phỡn cưỡi trên đầu trên cổ người ta mà sống, kẻ thì đầu tắc mặt tối không có ăn. Ai chứ em hoan hô cả hai taỵ Không thể để cho những hạng người luồn cúi nịnh bợ đó sống lâu hơn một ngày, anh thấy đó, mấy người bạn anh có tài khỉ gì đâu vậy mà chui chỗ này luồn chỗ kia mà làm lớn xây nhà ba tầng cho Mỹ thuê, rồi rung đùi chê người mình mọi rợ. Đụng hở miệng ra là rùn vai: An nam mít. Thấy người ta áo rách ngồi ăn giữa đường: An nam mít. Thấy người ta ăn bẩn ở bẩn: An nam mít. Em chúa ghét mấy người đó, em có quyền em phút họ qua Tây qua Tầu mà liếm lá giữa đường, họ ở đây ăn bẩn rồi họ chê mình An nam mít.

Anh Dũng tròn mắt:

-Hử em nói gì một giây vậỷ Chà giọng điệu giống hệt chuyên viên biểu tình quá nhỉ?

Tôi mím môi;

-Ai biểu anh có vẻ chống lại phong trào tranh đấu chị

Anh Dũng ngửa mặt cười thật buồn:

-Mỗi người cái chết giá trị bằng đôla, mỗi lần tự thiêu một triệu đồng. Buồn cho người ta không nhìn thấỵ

Tôi tròn mắt nhìn anh:

-Anh theo aỉ Với anh phe nào đúng?

Anh Dũng lạnh lùng:

-Anh không theo ai cả, một là anh làm, hai là không. Anh không muốn là tay sai cho ai hết. Bây giờ anh im lặng.

Tôi tò mò:

-Ai nói với anh ngày mai biểu tình.

-Anh biết, vì nhóm họ đã vào đây, những người bạn của em.

Tôi lặng người đi nói thầm trong cổ:

-Phong vào...

Tôi tha thiết nhìn anh dũng:

-Em van anh, anh hiểu lầm họ rồi, họ có lý tưởng thật, họ đánh kính thật.

Anh Dũng vẫn cười nhẹ:

-Tùy em nghĩ, nhưng anh biết, bây giờ đã muộn.

-Rồi cứ khoanh tay ngồi chịu trận à?

-Em làm được gì?

-Em chẳng làm được gì, nhưng em khao khát sự yên bình, em thčm tự dọ

-Anh không khao khát?

Anh trầm giọng:

-Em lớn rồi, anh nói thật, chính anh đã bàn với mẹ đón em về, vì anh không muốn em lao vào cuộc gian nan đó.

Tôi nói nhỏ:

Anh Dũng quay lưng đi vàọ Tôi lặng người nhìn theọ Phong đã vào đâỵ Phong với tôi giờ chung một thành phố. Tôi muốn tìm anh Dũng hỏi dò xem Thầy có vào không, nhưng ngại ngần tôi lại thôị Tôi ngẩn ngơ nghĩ đến chàng trong đêm hôm naỵ Buổi chiều cứ lặng lẽ trôi đi, mây trời vẫn cứ lang thang. Lòng tôi bời bời tính toán. Phải dấu mẹ, phải qua mặt anh Dũng đi tìm Phong tối naỵ Nỗi nhớ nhưng đã chín trong hồn.

Tôi chạy qua bên cạnh nhờ Ngọc vờ rủ tôi đi nhà thờ. Tôi cũng ngoan ngoãn mặc áo dài, cầm theo chuỗi hạt như mọi ngàỵ Chúc có biết, xin đừng thịnh nộ cho kẻ đang yêụ Chúa có biết xin chúc lành cho tôi với Phong. Ra đầu ngő ngọc đứng lại nheo mắt:

-Rồi nhé, mình rút lui được chưả Mà chàng đâủ

Tôi thì thầm:

-Mìn đi công chuyện, có chàng nào đón đưa đâụ

-Vậy sao nói đi với chàng?

-Đi tìm.

-Say đắm nhỉ?

Tôi cười:

-Thôi cám ơn Ngọc nghe, Ngọc đi ngã khác, đừng đi ngang nhà mình nhé.

NGọc gật đầu:

-Yên trí đi, tôi có phải con nít đâụ

Ngọc ghé tai tôi:

-Anh chàng nào tốt phúc vậy bồ?

Tôi khoanh tay nhìn Ngọc:

-Một phật tử ngoại hạng.

Ngọc tròn mắt:

-Phật tử? Trang điên à?

Tôi quay đi:

-Không điên nhưng yêụ

Ngọc nói khẽ:

-Mệt rồi nghẹ

Tôi dơ tay:

-Thôi Ngọc về đi, mình đi bộ một quãng đã.

Tôi tìm đến chùa, không khí có vẻ nghiêm trọng những hàng cây cũng yên lặng đợi chờ, những lối đi cũng lặng lẽ, những viên sỏi cũng suy tư. Tôi đưa mắt nhìn quanh, ngoan đạo như gia đình, gả tôi cho người ngoại đạo đã khó, nếu mọi người biết tôi đến chùa chắc trợn mắt hét dựng lên. Tôi nhìn quanh vì tôi còn ngạị Con đường dài hun hút với hai hàng cây caọ Ngôi chùa nằm trong vòm cây xanh êm đềm, chẳng thấy gì, chẳng nghe gì ngoài sự lặng thinh, phủ từ ngọn cây đến mái chùạ

Tôi chậm rãi bước từng bậc đá, áo dài tôi vờn trong cơn gió u mặc. Những vị sư lặng lẽ đi lại dưới mái hiên, áo nâu choàng dài đến gót chân, đôi mắt và nụ cười thấp thoáng suy tư. Họ chẳng nhìn tôi, họ yên lặng đến vô cùng, mỗi bước đi như mang theo một lời kinh, mỗi ánh nhín, chìm trong một suy tưởng.

Tôi đã đến đây tìm Phong một lần, nên tôi cứ lặng lẽ đi dọc theo hành lang. Nụ cười hiền của Hải bỗng hiện ra, tôi nghĩ đến Thầy, vị hoà thượng có đôi mắt rực sáng như tinh luyện từ muôn ngàn sao sáng. Tôi đứng lại trước một dãy nhà vẫn im lặng. Tưởng chừng những người ở đây không cần tiếng nói, tưởng chừng những người ở đây đã hết xôn xaọ Tôi run run gő nhẹ ba tiếng rôì hồi hộp đứng chờ, lạy trời có Phong.

Một vị sư trẻ bước ra cúi đầu chào, tôi hấp tấp:

-Thưa thầy tôi tìm anh Phong, có ở đây không ạ.

Chú tiểu nhìn tôi thoáng một giây rồi thấp giọng:

-Xin cô cho biết tên.

Tôi hớn hở:

-Mạc Tố trang, nhờ thầy nói với anh Phong có Trang đến tìm.

tinhbanvatoi

Tiếp tục Chương 6


Chú lặng lẽ đi vào, thời gian như bay lên cao, như trốn xa để khi Phong hiện ra tôi tưởng tôi đang mơ, tôi tưởng tôi đang ở một tinh cầu xa xăm nào đó. Tôi im lặng nhìn Phong và chỉ biết im lặng. Mới xa nhau chưa đầy một tháng tưởng như ngàn năm. Phong hỏi khẽ:

-Sao em biết anh ở đâỷ

Tôi bước vào:

-Em đoán anh vào vì...

Tôi nhìn anh hỏi thật nhẹ?

-Ngày mai biểu tình hở anh?

Chàng gật đầu:

-Ngồi chơi em.

Chàng dơ ngón tay mắt nghiêm trọng:

-Có thầy đó, nói khẽ thôị

Tôi giật mình:

-Thầy ở đây hở anh?

Chàng gật đầu:

-Có chuyện gì không em?

Tôi hờn:

-Chẳng có chuyện gì hết, em gặp anh không được saỏ

Chàng cười nhẹ:

-Lại dỗi rồi, anh không đưa em đi chơi được đâụ

Tôi phụng phịu:

-Làm như em ham đi chơi lắm ấỵ

-Kinh nghiệm cho biết mỗi lần em giận, anh lại phải dẫn em đi chơi để vuốt ve cơn giận của em.

Tôi cười:

-Ghét anh ghê vậy đó.

Tôi sực nhớ ra:

-Này anh, sao chưa gì họ đã biết ngày mai có biểu tình, lỡ họ đàn áp thì sao anh?

Chàng trầm ngâm:

-Mình xuống đường có trật tự mà em, hơn nữa...

Chàng cười:

-Thôi để dành thì giờ nói chuyện khác với em vui hơn

Tôi ngước mắt nhìn chàng:

-Anh chưa phải đi lính?

-Sẽ đi, sau vụ này anh sẽ đị

Tôi nao nao nhìn chàng, đôi mắt vẫn không buồn không vui, nụ cười vẫn xa cách hững hờ. Với chàng hình như không còn gì hơn lý tưởng nữa, ngay chính cuộc đời và sinh mệnh của chàng, chàng coi nhẹ như lông hồng. Tôi đứng nhìn ra vườn câỵ Bóng tối chưa hẳn về nhưng đčn vàng đã bật lên, những lùm cây tối chập chờn. Chàng đứng bên tôi, giọng nhẹ như hơi thở:

-Em lại buồn rồi saỏ

Tôi u uẩn gật đầu:

-Em lo cho anh.

Chàng vẫn đứng xa xôi:

-Anh muốn em vui, bây giờ em đã hiểu vì sao anh không dám nói yêu em chưả

Tôi gật đầu:

-Xa nhau còn buồn hơn thế nữạ

-Nhưng bớt lo âu hơn.

-Mẹ định gả chồng cho em anh ạ, anh nghĩ saỏ

Mặt chàng hơi tối, mắt chàng chớp mau, nhưng đủ cho tôi cảm thấy chàng cũng buồn.

-Tuỳ em, anh không thể nói gì hơn với em nữạ

Chàng vẫn đứng bên kia khung cửạ Tôi vẫn đứng bên này cánh cửa màu nâụ Không ai bước tới một bước. Tôi yêu đắm đuối chàng nhưng tôi là con gái, tôi không thể lao vào đôi tay rắn chắc của chàng như tôi hằng mơ ước, tôi không thể bước tới thật gần người đàn ông tôi đã mê mệt yêu đương.

Những tưởng gặp nhau sẽ ôm nghiến lấy nhau, sẽ giữ nhau không rời, bây giờ xa nhau gần một thước, bây giờ nhìn nhau đã thấy nọ

Chàng vẫn dưạ lưng vào tường, đôi mắt chàng đắm chìm và xa vắng nơi đâỵ Mái tóc rũ xuống che nữa vầng trán phiền sầu, che mờ mọi ước ao tình ái của tôị Tình yêu như bay ngoài khung cửa, như tan trong không gian, nên tôi với chàng đành nhìn theo mà tiếc nuối thở dàị nếu còn tình yêu trong lòng, tôi phải lao vào chàng, phải úp mặt vaò ngực chàng, phaỉ dụi mắt trên trái tim chàng đang đập từng tiếng đó, bởi tôi đã mơ ước bao nhiêu đêm bao nhiêu ngày giây phút nàỵ

Có phải vì chàng cao cả quá, vì chàng yêu quê hương hơn mọi thứ tình để trước mặt chàng tôi cảm thấy tôi tầm thường, tôi thấp hčn và tôi bé bỏng nên tôi kính cẩn không dám đến gần, nên tôi đành để mặc tình yêu vỗ cánh bay lên caọ

Sự im lặng đã đến rất lâu, từ lúc trời còn chập choạng cho đến khi bóng tối ngự trị hoàn toàn, tôi vẫn nhìn chàng thật đắm đuối nhưng thật xa nhaụ Chàng im lặng hút thuốc khi nào buồn chàng hay hút hết điếu này đến điếu khác.

-Đừng hút thuốc nhiều quá, em sợ anh họ

Chàng nhún vai:

-Đáng nhẽ em phải sợ nhiều thứ vì anh nữạ

Tôi thở dài:

-Em không có quyền.

-Em có quyền, vì anh yêu em.

-Còn Lan Chỉ

-Tình yêu dành cho em khác và ngoài Lan Chị

Tôi ngửa mặt cám ơn Trời tôi cúi mặt cám ơn đất.

-Em không ghen với Lan Chi nữa anh ạ.

-Tại sao lại ghen, em khác nàng kia mà.

Tôi định nói với chàng khác. Lan Chi có nghĩa là mình đứng xa xa mà nhìn nhau, cười cười nói nói với nhau, còn với Lan Chi thì gần thật gần, nhưng ngượng quá tôi đành đứng im.

-Em thích lấy chồng chưả

Tôi cúi mặt:

-Em chưa thích nhưng có lẽ cần thích vì dù sao em cũng lớn rồi, mẹ thương em mẹ không nói sai, mười chín tuổi không lấy được chồng đời sẽ gian nan. Lấy chồng muộn quá hạnh phúc chua như dấm, đắng như thuốc vì cả hai đều đã chai lì. Em sợ thú hạnh phúc chai lì lắm, em sợ thứ hạnh phúc có được nhờ tính toán mưu mô. Hai người già ráp vào nhau sẽ chẳng biết gì là ngọt ngào, chỉ còn là nhu cầu phải không anh? Dù sao em cũng phải thương chồng như mẹ em đã thương ba em, đáng nhẽ em không nên nói thật với anh ý nghĩ này, nhưng em, em không thích dối anh, mong anh hiểu cho em.

Chàng gật đầu:

-Anh hiểu vì thế anh thương em hơn, Trang à, nếu em hạnh phúc, anh vui dù anh xót xạ

Tôi long lanh ngấn mắt:

-Trời chỉ cho mình bấy nhiêu thôi, chút tình xót xa chút lòng bùi ngùi khi nhớ đến nhaụ

Chàng hỏi:

-Mình xa nhau vì Lan Chi hay là vì tôn giáo hở em?

Tôi mím môi:

Đĩ nhiên vì Lan Chi, bởi Chúa bao giờ cũng rộng lượng hơn loài ngườị

Chàng cười khẽ:

-Nghĩa là tại anh.

-Nhưng mình đã xa nhau đâủ Dễ gì xa nổi anh.

-Anh đi lính cả hai người đều thương anh hơn.

Tôi chúm môi:

-Em thương anh từ lâu rồị

-Em đói bụng phải không?

-Sao anh biết.

-Anh không biết thì ai biết vào đây nữạ

-Đón anh vào em mừng quá quên ăn.

-Vào gặp Thầy rồi anh đưa đi ăn.

-Sao anh bảo không ra ngoài được?

-Cũng liều, chã lẽ để em đóị

-Thôi không cần, có bánh gì cho em chút cũng được.

-Em vẫn con nít như thường.

Tôi theo chàng đến gặp Thầy, Thầy đang đọc sách, chiếc vőng đu đưa nhẹ như tâm hồn thầy muồn đời thanh bình.

-Thưa thầy có Trang đến.

Thầy ngừng nhịp vőng đưa mắt nhìn tôị Gương mặt vẫn bình thản, nụ cười hiền thoáng qua nét mặt nhưng thật khó hiểu, bí mật hơn mọi bí mật là nụ cười của Thầỵ Nụ cười không cho thấy đôi hàm răng, nụ cười không lộ một nét rộn ràng. Gương mặt Thầy vẫn muôn đời thanh thản không buồn không vuị

Tôi cúi đầu kính trọng:

-Thưa thầỵ

Thầy dơ tay chỉ chỗ cho tôi ngồi, một chỗ ngồi trên đất như Thầy, nhưng Phong. Tôi sợ sệt lẫn kính nể nên cứ ngồi im nghe Thầy và Phong nói chuyện. Thầy biết Phong yêu tôi, chính Phong đã noí hết với Thầy về tôị Tôi lần dở những trang sách nhưng những góc tối thẳm những nếp gấp những buồn vui trong đầu óc hai người trước mặt tôi, tôi chẳng lần được, chẳng cảm được.

Vầng trán cao của Thầy mênh mông suy tưởng, đôi mắt Thầy rực rỡ nhưng đăm chiêụ Và chàng tóc rũ phong trần, hai môi hiên ngang. Gương mặt đẹp như thơ của Thu Hải lại hiện ra đôi mắt đen huyền hoặc như đêm đông phương, mái tóc dài xuôi chảy như một giòng sông tình. Tôi muốn tìm hình ảnh người con gái tài hoa đó trong đôi mắt Thầy, nhưng tôi không thấy gì ngoài những tia nhìn xoáy sâu rực sáng của Thầy, ngoài những tia sáng mạnh của nghị lực làm rùng mình người nhìn. Vầng trán cao với bóng sáng. Đôi mắt đầy nghị lực, hai môi muôn đời khép kín, nhưng lạ lùng làm sao, ở Thầy vẫn đầy một sự hiền hoà, vẫn đầy một tình thương yêụ

Phong nói:

-Trang cho con biết có nhiều người đã biết tin tức cuộc biểu tình ngày mai của mình. Thầy tính saỏ Có nên tiến hành nữa không?

Thầy điềm đạo:

-Những gì phải làm vẫn phải làm.

Phong lo ngại:

-Theo đúng kế hoạch ngày mai con không công khai xuất hiện nữa, mà là Thầy, con sợ rằng..

Thầy khoát tay giọng vẫn rő từng tiếng, vẫn trầm từng lời:

-Thầy nghĩ kỹ rồi, cá nhân Thầy không đáng kể vận nước mới là mối lo âu chính của phong tràọ

Phong than thở:

-Thấy rối ren quá, không ai tin tưởng nữa, mọi người như buông tay, buồn nhất cho chúng ta không ta là không biết dùng người, không biết quý người tàị

-Đừng bi qua Phong, vẫn còn những kẻ nhiệt thành.

-Con không bi quan nhưng con cảm thấy bất lực.

Thầy nghiêm mặt:

-Tình yêu làm con bất lực đấy!

Phong cúi đầu như thú nhận:

-Trước tình yêu đôi khi con tầm thường như mọi người tầm thường.

-Không sao Trang là người hiểu biết.

-Trang không ngăn cản nhưng Trang lo âụ

Tôi chớp mắt nhìn chàng, tôi không ngờ tôi được yêu thương tha thiết đến thế.

-Thưa Thầy con kính trọng lý tưởng của anh ấy, nếu có lo buồn chuyện đó nhỏ nhặt và bình thường.

Thầy gật gù:

-Thầy hiểu, trước tình thế này chúng ta không thể khoanh tay nhìn. Chúng ta sẽ bị cháy bỏi chúng ta muốn thay đổi từ xấu lên tốt chứ không phải từ cái xấu này sang cái xấu khác.

Phong đứng lên:

-Nghĩa là sáng mai vẫn tiếp tục thưa Thầỷ

Thầy gật:

-Những gì phaỉ làm vẫn phải làm.

Phong hiểu ý Thầy ra hiệu cho tôi đi ra để Thầy một mình trầm ngâm với những quyển sách, màu giấy đã vàng theo thời gian. Ra ngoài tôi thì thầm:

-Em vẫn sợ Thầy như bao giờ.

Phong gật:

-Con người ấy đầy một sức mạnh tinh thần.

-Thu Hải có ra Huế không anh?

-Thầy muốn Hải học thật giỏi, Hải thông minh thật, Thầy noí Hải nói tiếng Đức được rồi, Anh văn thì khỏi chê.

Tôi lẩm bẩm:

-Nó tìm giải thoát trong việc học, nó yêu thầm Thầy nên vâng lời tuyệt đốị

Phong nhìn tôi:

-Còn em, có vâng lời anh không?

-Em chờ anh ra lệnh cho em.

Phong dí tay trên trán tôi:

-Nó thì ngọt lắm đấỵ

Tôi đứng dưới một gốc câỵ Không khí tĩnh lặng như khi tôi mới đến. Những chiếc khánh đồng chao trong gió chạm nhau ngân nhẹ âm vang, như lời kinh nào nghe xa xăm. Tôi ngước mắt tìm đôi mắt Phong. Mắt Phong đi vắng như hồn Phong khó hiểụ Tôi vẫn chưa tìm thấy tôi trong đôi mắt chàng, muôn đời chàng vẫn là kẻ lãng du và xa tôi vạn dậm dù đang gần nhaụ

Tôi hỏi cho có chuyện:

-Bao giờ anh đi lính?

Phong cười nụ:

-Anh nói rồi, có lẽ xong vụ này anh đị

-Sao lại có lẽ, bộ đi lính chưa chắc chắn? Anh là giáo sư, anh có quyền hoãn dịch phải không? Anh vui hay buồn? Anh không chạy chọt à?

-Đời anh sao cũng được, đi lính hay ở nhà cũng vậy thôị Anh vẫn là anh ngày hai bữa cơm, sống sao cũng được, anh chỉ cầu mong sao cho hoàn cảnh đất nước mình sáng sủa thêm một chút. Nỗi buồn nhất của anh bây giờ là những người chung quanh mình đã chán nản, đã rút vào vỏ ốc cứng vì thất vọng. Họ tưởng cách mạng đến để thay đổi, để tình thế sáng sủa hơn, họ tràn trề hy vọng một đổi mới, ai ngờ lại bết hơn, chẳng thay đổi được gì, cho nên dân chúng giờ thờ ơ lắm rồi, họ mất tin tưởng, dân mất tin tưởng thì nước khóc còn.

-Còn anh, anh mất tin tưởng chưả Sao anh còn lao vào cuộc, anh không lấy vợ giàu, chạy mỗi chỗ ngồi thật chắc chắn ứng cử dân biểu chẳng hạn, có nhiều tiền anh sẽ có tất cả.

Phong lắc đầu:

-Để làm gì? Anh cần tiền để làm gì nhỉ? Khi anh chết đi em có đốt theo anh không? Vợ đẹp có tự thiêu theo anh không? Xe hơi có chạy theo anh không? miễn sống ngày hai bữa cơm như mọi người chung quanh anh. Anh nghčo được, khỗ nổi của anh có nghčo quá đâu, thỉnh thoảng anh cũng sài sang đưa em đi ăn tiệm đấy thôị Nhưng em biết không ở nhiều nơi người ta cả năm không biết miếng thịt là gì? Em không tin à, nhưng anh thấy dám nhìn anh em mình, chan nước mắt sống qua ngày anh thấy không sướng.

Tôi khoanh hai tay:

-Anh lý tưởng quá, có lẽ em yêu anh vì thế, nhưng em mỗi sáng đi dạy học không dám ăn phở, càng ngày em càng gầy đi và em biết vì em thiếu ăn.

Phong nắm tay tôi xiết nhẹ:

-Em trách anh đấy hở? Xong vụ này anh sẽ lo cho em.

Tôi cười buồn:

-Em mong qua khỏi để anh lo cho anh thôị

Chàng sực nhớ ra :

-Í em chưa ăn gì phải không, em thích ăn cơm chay nhà chùa không?

Tôi gật:

-Thích chứ, em mê ăn cơm chay nhất.

Chàng dắt tôi đi học theo hiên chùa, thỉnh thoảng lướt qua sân một vài vị sư lặng lẽ. Mỗi vị sư là một thế giới tịch mịch chìm lặng và yên bình từ bàn chân cho đến những ngón taỵ Tôi tìm đôi mắt chàng và cười nhč nhẹ. Tay hai đứa tìm nhau xiết lấy thật êm đềm.

Phải chăng vì bữa ăn chay, vì những thức ăn toàn hoa đậu, nên suốt buổi tối mắt chàng vẫn thắm thiết, nhưng người chàng vẫn xa xôi với tôi, không một vẩn ...c nào nhạt nhoà đôi mắt sâu, không một xôn xao nào rực lửa hai môị

Chàng đưa tôi về, dù tôi ngại ngần:

-Thôi anh ạ, em về một mình cũng được, lỡ có chuyện gì khổ lắm.

Chàng lắc đầu:

-Anh không yên tâm, dù xóm em là xóm đạo anh cũng cứ liềụ

Tôi se sắt cười:

Đữ không, làm như chùa của anh với nhà thờ của em là hai nơi cách biệt không bằng, em thấy có gì khác đâủ

-Chúa Phật bao dung, nhưng lòng người không bao dung.

Tôi đứng lại trước cổng chùa, dăm dăm nhìn chàng, sau lưng là mái ngói là vòm cổng cong cong, đường nét Đông Phương, là những hàng sứ trắng thơm trong gió êm là vùng trần hương u mặc.

-Thôi anh vào đi, kẻo đưa em về nhà rôì em không yên tâm lại phải đưa anh về chùa, rồi lại xách nhau về nhà em, cứ thế hết đêm nay hư chuyện lớn của anh hết.

Chàng khoanh tay cười khinh bạc:

-Bây giờ em bắt đầu ra lệnh cho anh hở? Anh đưa em về. Đị

Tôi chúm môi cười:

Đữ không, chưa gì đã ló đuôi độc tài rồị Trách chi ai lên ngôi cao cũng dộc tài hết.

Chàng lắc đầu:

-Anh không nghĩ đến chuyện đó, bao giờ nước yên anh lên núi tụ

Tôi nheo mắt:

-Tu với Mỵ Nương hở?

Chàng trầm giọng:

-Thì tu với em hỏi hay chưả

Tôi cúi mặt:

-Còn Lan Chỉ

-Lan Chi khác, em khác chứ.

Tôi chúm chím cười:

-Nói như anh mọi sự thật giản dị. Chị Lan Chi vừa đẹp vừa ghê gớm, không bao giờ em dám đâụ

-Sao em biết chị ghê gớm?

-Được nhiều người yên là ghê gớm, người đàn bà bình thường ít người yêu lắm. Người như anh mà phải yêu đâu phaỉ là chuyện vừả

Chàng nhăn mặt:

-Em định thuốc anh đấy hở?

-Sự thật đấy chứ, em thuốc anh làm gì.

-Em không ưa chị?

Tôi bực dọc vì tiếng chị chàng dùng cho Lan Chi, nên lạnh lùng:

-Hồi trước nếu có quyền em thích có một lưỡi dao chích nhẹ vào ngực bà ấỵ Nhưng bây giờ thì thôi, tranh dành nhau một người đàn ông chẳng hay ho gì. Mà anh đừng gọi chị ấy với Trang nữạ

Chàng cười:

-Lại giận rồi, tại sao bây giờ hết ghét?

Tôi mím môi:

-Giản dị quá, em sắp lấy chồng, nghĩa là sắp yêu người khác.

Chàng vặn:

-Sao lại sắp?

Tôi kiêu hãnh:

-Muốn yêu chồng cứ vờ yêu sẽ yêu, muốn ngoan đạo cứ đi nhà thờ sẽ ngoan thật, muốn ghét anh cứ nghĩ lúc anh, lúc anh ấy...là hết yêụ

Chàng mỉm cười:

-Lúc anh ấy là saỏ

Tôi dỗi:

-Anh đóng kịch tài lắm, không thčm nói chuyện với anh nữạ

Chàng nhún vai:

-Nhất định ghét anh?

-Ừ nhất định ghét, nhắc người ta hoài, bắt người ta gọi bằng chị nữa chứ.

-Ngày mai anh đi cho em vừa lòng.

Tôi chớp mắt:

-Em xin lỗi anh, thôi nói chuyện khác đi anh, ngày mai nhất định biểu tình hở anh?

Chàng gật đầu:

-Phải làm một cái gì chứ em.

-Đừng để bị bắt như lần trước nghe anh.

-Làm sao biết trước được, đừng lo, anh sẽ đến thăm em, dẫn em đi ăn cho mập.

Chàng dừng lại đầu ngő xóm tôi ở. Những hàng rào kẽm gai đã căng ra rồi, những người quen mặt trong họ đạo tôi ở đứng gác bên trong hàng ràọ Chàng đành dừng lại để tôi lách dây kẽm gai vào một mình. Tôi cắm cúi đi, tiếng huýt sáo, tiếng xì xào đuổi theo tà áo ngượng ngùng:

-Ghê chưa đi chơi với trai giờ này mới về, sao không đi với anh em?

Tôi cau mặt nhưng đành vờ không nghe:

-Cha, thằng cha đó hình như Phật tử gộc, con bé đó làm trò khỉ gì đó nhỉ?

Tôi buồn, dân tôi còn những người chia rẽ từ trong máu chi ra, nên bạc nhược hoài, nên chiến tranh hoàị Tôi kín đáo liếc nhìn phía saụ Tôi sợ họ chạy theo làm phiền chàng. Lòng tôi thắt lại tôi điên không khi gần gũi những người đáng kính đó? Mà sao những người cùng tôn giáo với tôi nhìn họ như kẽ thù, ghét họ như kẻ nào không chung Tổ Quốc.

Tôi trở về nhà giật mình khi thấy mẹ đứng ngồi chờ tôi, mẹ nghiêm mặt:

-Con đi đâu về Trang?

Đạ dạ con đi với Ngọc mà.

-Nhưng mẹ có thấy con ở nhà thờ đâủ

-Thì tụi con đứng sau mẹ thấy sao được.

-Giờ này mới ở nhà thờ về?

-Thì trời nóng tụi con dắt nhau ra biển chơi cho mát.

Mẹ nghiêm khắc:

-Mẹ không bằng lòng con đi chơi tối như vậy, con gái phải giữ gìn, tai tiếng bay xa bay rộng. Còn hàng xóm láng giềng nữạ Con phải biết rằng tuổi con là tuổi để người ta dčm pha, không có gì người ta còn nói được huống chi con đi chơi đêm đến giờ này mới về. Người ta phải dčm con cho con gái người ta ngoan lên chứ. Con phải ý tứ lắm mới được con ạ. Con gái chưa chồng cũng như cái hoa cho người ta nhìn vàọ

Tôi ngồi phịch xuống ghế:

-Nhìn để thấy nó đầy vi trùng chớ gì? Nhìn riết tàn hoa người ta hết trơn, con không cần ai hết, chán cái xóm này quá rồi, người ta làm gì kệ thây người ta, nhòm nhòm như bầy kên ấy, con có nhòm ai không? Nhà xóm trên có ai lầy chồng ai chưả Con có thčm hỏi đâu, sao thiên hạ không cho con yên? Con nói con không thčm lý đến họ cơ mà.

Mẹ gắt:

-Con nói như vậy không được, ăn ở phải có xóm giếng chứ, một thân một mình sao được con.

-Để làm gì, để ăn cái gì hàng xóm cũng biết ấy hở? Để chuyện gì ngoài ngő cũng biết trước trong nhà? Thôi con xin, con không thích ai xía vào đời con hết, sướng khổ con chịu một mình, thì phải cho con chút tự do chứ. Thật nhiều lúc con muốn đi với Mỹ một vòng cho thiên hạ tức chơị

-Tức gì, họ cười cho mục mả chứ tức.

-Cười mỏi răng họ ăn thua gì đến con. Mình di cư có phải là vì muốn được sống trong gia đình mìn, không sợ trẻ em nhòm rồi chạy ra tố khổ, không sợ phải kê khai từ cái chén đến đôi đũa không? Phải vậy không mẹ, như vậy sao cái xóm này cứ nhìn con chăm chăm vậỷ

Mẹ buồn bã:

-Con độ này lạ quá, mẹ hở một câu con cãi một câu, mà con nói chuyện gì đâu không à, gì mà tự do chế độ trong đó nữạ Con ra ngoài ăn học cái bằng cử nhân chưa thấy đâu, chỉ thấy ăn nói như dân biểu tình.

Tôi cúi đầu:

-Con xin lỗi mẹ, tại con buồn nên làm mẹ khổ, đừng giận con nghe mẹ.

-Mẹ không bao giờ giận con, nhưng mẹ muốn con ý tứ một chút làm thân con gái khó lắm con ạ, mà con buồn chuyện gì con?

Tôi ăn năn:

-Thì cũng buồn vu vơ vậy mẹ, ăn thua gì.

-Con gái lớn đứa nào cũng vậy hết, thôi sửa soạn đi ngủ đi con, mai lại phải đi dạy sớm đấỵ Thật mẹ cũng mong con lấy chồng cho yên, con ở nhà ngày nào mẹ lo ngay ngáy ngày đó. Lo đủ thứ chuyện vậy đó, con gầy đi chút chút ra đường gặp mẹ người ta nói mẹ tại con lớn rồi mà chưa lấy chồng nên càng ngày càng héo đi đó, để mãi ở nhà khô đét đi khó lắm.

Tôi bực dọc:

-Còn hơn con họ theo Mỹ hư hao hết, mai mốt đắp vàng vào cũng không đẻ nữa thì saỏ Nói cho mẹ biết cô nào ...ng Mỹ rồi tuyệt tự đó mẹ ơị Con khô con héo kệ con, mai mốt lấy chồng con tươi mấy hồi mẹ nhỉ? Con chúa ghét ai nói con gầy, người ta bốn mươi bảy ký cứ kêu gầy, tức ghê vậy đó, riết rồi họ làm con tưởng con gầy thật, trong khi họ bằng nữa người con.

Mẹ bật cười:

-Y như rằng,đụng đến vụ gầy là con giận, thôi đi ngủ đi, con mẹ xinh lắm không có gầy đâụ

Tôi vào giường lăn bên này trở bên kia cả chục lần. Xoay ngang rồi xoay dọc. Không biết mai mốt lấy chồng ngủ chung với đàn ông xoay sở chỗ nào nữa đâỷ Ngủ với đàn ông nhỡ xấu thì saỏ Lúc ngủ làm sao mình làm duyên làm dáng được nhỉ? Gay thật, ai dựng nên cái chuyện ngủ chung với đàn ông thật phiền. Mình có thói quen ngủ phải ôm gối lăn vòng vòng mới ngon giấc được, KHông lẽ mai mốt ôm ông chồng mà lăn. Ông nào cũng nặng hơn mình cả hai chục ký làm sao lăn nhỉ? Mà không ôm cái gì ngủ coi bộ không được, trống không như đi trong không gian, lành lạnh như rơi xuống biển.

Muốn hỏi mẹ ngày xưa có ngủ chung với ba không mà không dám, muốn rình anh Dũng với chị Dũng thì xí hổ. Nội vụ thấy anh chị cứ cà rà bên nhau ngồi đâu sát cánh kề vai là tôi muốn ngứa mắt rồi, muốn tức anh ách trong bụng như có người thư cục đá trong đó không bằng. Tôi nháy mẹ dang ra chỗ khác, y như rằng bao giờ mẹ cũng hừ hừ. Chị Dũng lại lấm lét ngồi xa xa, anh Dũng lại ngẩn ngơ thở dàị Hình như bà mẹ chồng nào, cô em chồng nào không nói ra cũng không thích con trai mình, anh trai mình hắt hủi vợ hết. Càng lạnh lùng với vợ càng được mẹ thương, càng được em gái chiềụ Thiếu điều mong anh có vợ hai cho bỏ tức. Đàn bà hiện thân của loài rắn thật, đàn bà lòng ghen ghét nhiều hơn tình thương yêụ

Nhưng con gái mẹ đi lấy chồng, mẹ thích nó được chồng cưng như trứng, hứng như hoa, mẹ thích con rể suốt ngày quấn con gái mẹ, mẹ thích nó thương vợ hơn thương mẹ nó, mẹ thích nó thờ vợ như thờ bà, nể họ nhà vợ như nể thánh.

Tôi cười thầm mẹ, cười thầm tôi, muốn thương chị Dũng như thương chị Phượng nhưng vẫn không được. Giấc ngủ đến với tôi đầy những con mê tình.



tinhbanvatoi

Chương: 7


Buổi sáng tôi đến trường. Học trò không vào lớp, học trò ùn ùn kéo nhau xuống đường. Đường phố bừng bừng, đường phố đầy hơi tranh đấụ Phong lại thành công nữa rồi và như bị một sức hút ma quái nhất, kỳ dị nhất, tôi lại đi theo họ tìm đến với Phong.

Mỗi lúc một đông, vì hăng say vì tò mò, làm sao biết được cői lòng của họ, chỉ biết vì yêu chàng tôi không thể yên lặng rút về nhà như một số giáo sư khác. Tôi phải đến với Phong bằng bất cứ giá nào, sinh mệnh tù đày hay khói cay vẫn không chùn chân bước tớị

Tôi đứng lẫn lộn trong một rừng ngườị Hàng ngàn người ngửa mặt ngóng trông, hàng ngàn người dơ cao cánh taỵ Bởi quê hương tôi còn nhiều đau khổ. Chưa có dân tộc nào chiến đấu kiên trì như dân tộc tôị Năm tháng nối tiếp trong gian khổ, chiến tranh tiếp diễn với chiến tranh. Hát vang lên như sấm động, như sét đánh trong mù mịt khói lửạ Ngửa mặt tin yêu trong nước mắt dòng dòng tuôn rơị

Tôi chặn tay lên ngực ngửa cổ nhìn cho caọ Vẫn chưa trông thấy bóng chàng. Người đàn bà đứng bên tôi thì thầm:

-Hôm nay thầy đến.

Tôi sực nhớ đêm qua Phong đã tỏ ý lo ngại vì lần này chàng không thể thay thế Thầy được nữạ Thầy sẽ đến hôm naỵ

Tôi tò mò hỏi người đàn bà:

-Ai nói với bà thầy đến?

-Ai cũng biết hết, bởi vậy tôi mới đi đó chứ, tôi đi đón Thầy vì tôi mong được nhìn Thầy một lần.

Rừng người tự động đứng kín hai bên lề đường. Con đường không bóng cây trước cổng chùa, con đường bụi mù đất.

-Thầy đến.

Những tiếng thốt lên từ muôn ngườị Tôi muốn vươn lên cao tôi muốn trông thấy Thầy và người tôi yêụ Thầy bước tới yên lặng giữa những vị sư. Từng bước thật thanh thản. Nụ cười Thầy thấp thoáng dù hai môi vẫn khít. Gương mặt Thầy muôn đời vẫn lặng lẽ hiền hoà. Cả một vũ trụ tịch mịch dồn về trên vầng trán rộng. Người ta chắp khít hai tay, im lặng tràn đầy trên ngàn người đang bừng bừng xôi sục. Chỉ nghe tiếng chân Thầy đi giữa những vị sư. Không gì khác biệt giữa Thầy và những vị sư khác, nhưng người ta vẫn nhận ra Thầỵ Đôi mắt sáng đầy ắp nghị lực. Những ngón tay của Thầy cũng được chiêm ngưỡng vì ở đó toát ra tình ngườị Tôi lặng người đi, dù mới tối hôm qua tôi đã được noí chuyện với Thầỵ Tôi đã noí chuyện với con người cao cả đó. Phong vắng mặt, nhưng lòng tôi vẫn vui, vẫn mừng rộn rã.

Những người đàn bà đầu cúi xuống khi Thầy tiến đến gần, những người trẻ, hai mắt rực sáng lên. Bây giờ thì tôi hiểu tại sao Thu Hải từ chối mọi cuộc hôn nhân tốt đẹp để yêu Thầỵ Hải mơ một ngày nào đủ khát khao đủ ý chí để trở thành ni cô, mà mãi mãi tôn thờ hình bóng Thầy cho đến ngày buông xuôi hai taỵ

Thầy đứng trên thềm cao giọng thầy cất lên chậm rãi yên bình. Lời nói như mặt một quyền uy thần thánh. Thầy nói về tình thương về nỗi khát khao thanh bình, về hai chữ làm người về thân phận quê hương miền nhược tiểu, và cuối cùng xin một thay đổi, xin một cải tạọ

Gương mặt Thầy hiền, nhưng bí mật không cùng, nụ cười thanh bình nhưng chứa đầy sức mạnh. Giọng nói nhân ái hiền hoà nhưng đang thép đi thẳng vào mắt người nghẹ Tôi là một con bé tầm thường, nhưng kiêu hãnh chưa bao giờ tôi cúi đầu trước một ai, và bây giờ tôi phải cúi đầụ Chưa bao giờ tôi không ngửa mặt lên nhìn, và nghe ngóng người đối diện để phân tích từng lời của họ và bây giờ tôi phải đành bất lực. Lời thầy đi thẳng vào hồn tôi ru rẩy xao động. Tôi chẳng nhớ được nữa lời, dù tôi nghe rất rő và bị khích động cùng tột. Chỉ một câu cuối cùng:

-Hãy tiến lên bằng hay tay không để được sống một đời thanh bình.

Đoàn nguời ra đi, lặng lẽ ra đị Thầy lặng lẽ bước vào chùạ Sóng áo nâu sòng, bước chân bình yên. Tôi len tới tìm Phong mặc làn sóng người âm thầm lướt tớị Họ còn bàng hoàng vì những lời Thầy họ chờ cho lời Thầy thấm vào xương máụ Tôi tìm được Phong, lấn tới giữ chặt hai tay chàng, mắt tôi long lanh ướt:

-Anh!

Phong ngạc nhiên:

-Ai cho em đến đâỷ

-Em tìm đến.

Phong kéo tôi đi len trong rừng người:

-Vậy là xong, sẽ biểu tình tuần hành trong trật tự anh hy vọng là tốt đẹp.

Tôi gật đầu:

-Em cũng mong như thế, nhưng sao em lo quá à, biết họ có cho mình yên không?

-Mình có làm gì gây xáo trộn đâu, không chiếm đài phát thanh, không biểu tình ngồi trước công sở chỉ tuần hành trong thành phố để họ hiểu dân khao khát đến bực nào sự thanh bình no ấm.

Tôi đứng xa xa nhìn Phong, trong lúc vội vàng nhất tôi đã nắm được hai tay của chàng. Ngầt ngây còn đầy trong lòng tôi, và người tôi như nở ra mọi miền yêu dấụ Tôi chớp mắt nhìn chàng, và chàng cũng mỉm cười nhìn tôị Tình yêu là thế đó, đơn sơ vô cùng, nhưng ngọt ngào vô biên.

Liên lạc viên cho biết đoàn biểu tình đã tuần hành đi qua Toà thị chính và rừng người ở chùa vẫn còn tuần tự tiến tớị Tôi suýt soa:

-Đông dễ sợ anh nhỉ?

Phong gật đầu ngồi trực bên máỵ Khi đoàn người cuối cùng ra đi, trong sân chùa chỉ còn vài bóng người có nhiệm vụ ở lạị Tôi không rời chàng nữa bước.

Một lúc sau tôi thấy hai tay chàng run lên, mồ hôi chàng từng giọt trên trán. Chàng đưa khăn tay lên thấm mồ hôi và lắc đầu thở dài:

-Hỏng chuyện rồi, thôi em về nhà đi, anh phải chạỵ

Tôi hoảng hốt:

-Chuyện gì vậy anh, sao anh dấu em, liên lạc viên nói gì vậy anh?

Chàng lắc đầu:

-Anh không ngờ, thật không ai ngờ được nông nổi này, chắc nguy em ơi, em về nhà đi em nhé, phaỉ nghe anh.

Tôi mím môi:

-Không bao giờ, trừ khi em chết em không về lúc nàỵ Anh nói đi, đừng làm em lo, tội nghiệp em anh.

Chàng dằng từng tiếng:

-Mấy cô me Mỹ từ trên cao ốc khách sạn ném đá xuống đoàn biểu tình đang đi trong trật tự, nên...họ ném lại và lính Mỹ hoảng hốt bắn súng xuống sối sả, vì hiểu lầm đoàn biểu tình tấn công họ.

Tôi sững sờ:

-Rồi sao anh có người chết không?

Chàng gật:

-Bị thương và chết.

Chàng bỏ chạỵ Tôi lúp xúp chạy theo bén gót. Khi xe đưa tôi với chàng đến ngã tư mọi sự đã xong. Hoảng sợ vì súng từ trên cao ốc bắn xuống, đoàn người biểu tình chạy dạt vào trại định cư Công giáo nằm bên kia đường rầy xe lửa để tránh đạn. Thánh chiền như ngày xưa đã xảy ra, khi người bên trong hiểu lầm kẻ chạy trốn súng đạn muốn tàn phá họ.

Hỗn loạn không ngờ càng lúc càng trầm trọng những đống đá xanh nhọn đổ sẳn để chờ ngày làm những con đường thênh thang cho xe Mỹ chạy đã trở thành khí giới cho hai bên giết nhaụ

Người bên trong đó là nhân tình tôi, cũng những buổi chiều chầu thánh thể trong ngôi giáo đường nghčo nàn như tôi, cũng mỗi buổi sáng thức dậy, sớm để dự lễ cầu xin thanh bình như mẹ con tôị Người bên ngoài là bẵng hữu anh em Phong. Bây giờ họ giết nhau bằng đá xanh, bằng lựu đạn, bằng mọi khí giới họ có trong taỵ

Phong thẫn thờ, ăn năn cũng đã muộn. Gào thét bây giờ không ai nghe, khi máu đã chảy đỏ lan mặt đường người ta đã say máu, đã hết muốn nghe, đã hết tình ngườị Tôi cúi mặt xuống không nhìn Phong. Em còn yêu nổi anh nữa không? Khi anh gây nên cảnh chém giết nàỷ Trán Phong hằn sâu những đường nhăn, hai tay Phong nắm lạị

Lửa cháy rồi nhà tan. Cao ốc không cháy được, chỉ có những mái tôn những vách gỗ mới điêu tàn trong khói lửa hận thù. Tôi lẳng lặng rời Phong, lầm lũi bỏ đi không một lờị Noí gì nữa bây giờ? Những người của Phong bị thuơng được khênh đến nhà thương, còn những người bên xóm đạo bị thương chạy chữa bằng cách nàỏ Tim tôi nhói đau, nước mắt tôi ứa ra thật âm thầm. Đầu cúi xuống, tôi đứng nhìn ngọn lửa bốc cao trên những mái nhà. Tôi đứng nhìn trận mưa đá xanh đá nhọn, tôi đứng nhìn những người nằm trên băng ca khênh vội ra xe cứu thương.

Một ngày đã qua trong hận thù phi lý. Một ngày đã qua trong nước mắt tủi hờn. Tôi nhìn một lần nữa toà cao ốc và những người con gái đẹp vô tình gây nên chết chóc. Họ dựa vào ai sống an nhàn trên đó, đứng ngậm kẹo cao su nhìn xuống chiến tranh?

Không phải lỗi tại họ mà tại định mệnh quê hương tôị Đàn bà nghịch ngợm như trẻ nhỏ, đàn bà non lòng nhẹ dạ và vô tư ném đá như trẻ con ném kẻ qua đường. Đàn ông yêu đàn bà, bảo vệ đàn bà, nên bắn súng xuống phủ trên đầu cổ đoàn người biểu tình, đoàn người biểu tình là Phật giáo, chạy ùa vào xóm đạọ Khác tôn giáo là khác mọi điều ư? Hố sâu chưa lấp, pháo đài chưa tan nên quay ra giết nhaụ Vợ chồng anh em thời bây giờ còn chưa tin nhau huống gì hai phe khác đạọ

Tôi buồn bã ra về, sau lưng thành chiến đã qua một ngàỵ Đêm về rồi từ sáng, đến giờ tôi chưa ăn, người tôi rủn ra, tay chây bải hoảị LỬa còn âm ỉ như hận thù còn. Xe Phong vút qua mặt tôi, giờ chàng không còn lòng dạ nào nhớ đến tôi đâụ Tôi đi bộ về nhà, mẹ lại đón trước cửa nhà, mãi mãi mẹ vẫn là người duy nhất đón tôi mỗi khi trở về.

-Trời ơi con, con làm mẹ lo quá sức, con kẹt ở đâu đó?

Tôi mệt mỏi:

-Họ đang tàn sát nhau ở Thanh Bồ Đức Lợị

-Mẹ biết, liệu họ có kéo rốc lên đây đánh bọn mình nữa không con?

Tôi bàng hoàng nhìn mẹ:

-Ai nói với mẹ kỳ vậy, họ có muốn tàn sát mình đâu, họ như mình phải giặc giã gì mà mẹ hỏi kỳ vậỷ

Mẹ ngao ngán:

-Họ cố diệt đạo công giáo mà con, con không nghe à, nhiều người tản cư rồi đó.

Tôi dậm chân:

-Không phải đâu, con van mẹ. Con đói bụng quá, có gì cho con ăn không?

-Con ăn đỡ đồ hộp vậy, từ sáng đến giờ họ hoảng có chợ búa gì đâụ

Tôi ngôì nuốt cơm, nuốt chứ không ăn. Thú vị gì mà ăn nữa, mẹ thở dài:

-Mẹ lo quá con ạ, còn đánh nhau hở con?

Tôi gật đầu:

-Máu chảy nhiều họ hăng rồi, không ai làm họ buông tay được nữạ Bây giờ người ta hết tin nhaụ

Mẹ thắc mắc:

-Tại sao tràn vào chém giết người tả Tại sao mới được chứ? Không phải họ cố tình giết người có đạo là gì?

Tôi lắc đầu:

-Con cam đoan với mẹ không phải như vậy, chỉ là một sự hiểu lầm. Mấy bà vợ Mỹ từ trên khách sạn ném đá xuống, họ nhặt đá ném lạị Lính Mỹ vì an ninh của họ bắn súng xuống thị oai, họ chạy dạt vào Thanh Bồ tránh đạn, người bên trong hiểu lầm chống cự lại và cuộc chiến tranh xảy rạ

-Thật không con? Như vậy họ không kéo lên đây đốt nhà thờ họ mình chứ.

-Con bảo đảm với mẹ là không.

Mẹ vẫn không an tâm, vì mọi người chung quanh mẹ không nghĩ như tôị Không ai tha thứ nổi cho việc tràn vào họ đạo chém giết và tàn sát kẻ có đạo của nhóm biểu tình. Mẹ thiễu não:

-Lúc này Phật giáo mạnh quá, sau cách mạng họ chiếm đất xây Chùa lu bù.

Tôi mím môi:

-Mẹ đừng nói như thế, con sống gần họ con hiểu họ cũng như mình vậy, cũng khổ sở vì vận nước nổi trôị Hồi còn ông Diệm họ bảo mình được ưu đãi, nhà mình có được ưu đãi gì không?

Mẹ gắt:

-Con sao lạ nhỉ? Mẹ để ý từ dạo ra Huế học về con lạ lắm đấy, con bênh vực Phật tử hoài, con lại chống mẹ vụ ngoan đạo, quá chia rẽ nữạ Này, này nói cho cô biết, chết thì chết mẹ không gả con người ngoại đạo nữạ Thà mẹ chết.

Tôi năn nỉ:

-Con xin mẹ, con chỉ nói sự thật thôi, chẵng nhẽ con dựng chuyện nói dối mẹ.

-Mấy thầy bên Phật lúc này nổi quá!

-Thì cũng như mình cung kính các cha vậy mà mẹ.

Mẹ nạt:

-Cô im đi, ai cho cô so sánh như vậy hở?

Tôi buồn bã ngồi im, phần sợ mẹ buồn, phần chán nản vì chia rẽ đã ăn vào tâm gan mẹ mất rồi, tôi không nói nữạ Tôi chỉ là một con bé yếu đuối, nhìn thấy cái nguy của sự chia phân trong lòng người, trên mảnh đất quê hương mà đành cúi đầu im lặng. Cha Hưng chỉ là một, tôi chỉ là một, những người như mẹ thì hằng hà xa số. Mẹ chợt nhớ nói như reo:

-A quên nữa, có ông Thị trưởng đến thăm con đó, lạ ghê con nhỉ, làm lớn vậy mà còn nhớ nhà mình chứ.

Tôi nhíu mày:

-Anh Mỹ ấy hở?

Mẹ gật:

-Đúng rồi đó, ông ta ngồi nói chuyện với mẹ lâu lắm, dặn mẹ đừng cho con đi lạng quạng kẻo rắc rốị Mau thật, mới hồi ra mình trọ còn Thiếu uý vậy mà bây giờ Đại tá rồị

-Đi lính lên mấy hồi mẹ.

-Ông ta kể chuyện chị Phượng lúc nhỏ hay vòi kẹo, hay khóc, vui thật là vui vậy đó.

-Còn con, bộ không nói chuyện con?

Mẹ bật cười:

-Lúc đó đã có con đâu mà nóị

Tôi cười thẹn:

-Ồ con quên mất.

Câu chuyện ông Thị trưởng bình dị làm mẹ tạm quên nỗi căng thẳng bủa vây chung quanh. Thỉnh thoảng anh Mỹ vẫn ghé thăm mang cho những cần xé trái cây, từ trong Nam gửi ra, những trái xoài cát vàng ửng tròn trịa và mát rượi, những trái măng cụt nâu thẫm múi trắng ngọt lịm đầu lưỡị Tình nghĩa với nhau là những món quà nhỏ ấy, là trở về thăm nhau sau khi vinh quang. Ngày xưa mẹ là bà lớn nhà cao cửa rộng người ăn người làm, giờ mẹ an phật ngày hai bữạ Anh Mỹ không quay lưng lạ mặt, anh Mỹ không ngại xóm đạo nghčo mặc đồ thường đi xe không cận vệ đến thăm. Trẻ con nghịch đẩy xe anh ra tận bãi biển anh vẫn mỉm cườị Chỉ cần một cú điện thoại thôi, anh sẽ bắt trọn lũ nhỏ phá phách đó, anh không làm không ai nơi đây biết anh là Thị trưởng.

Một người cho mẹ nói chuyện ngày xưa, Hà Nội ngày tháng cũ vàng mơ những huyền hoặc. Hà Nội và con đường Cổ Ngư trải giữa hai cánh hồ. Bến Phà Đen của anh Mỹ và những chiều mưa sập sùi ngồi đợi người yêụ

Mẹ đứng lên cười hớn hở:

-Ông ấy đến kia con.

Tôi ngửng lên mỉm cười:

-Loạn đến nơi mà anh còn đi chơi được cơ à?

Anh Mỹ ngồi xuống:

-Loạn nên anh mới đến đâỵ

Mẹ ngồi kể chuyện nắng mưa với anh rồi bà bạn đến kéo mẹ ra sau xầm xì. Chắc tin tức vụ đổ máu Thanh Bồ, tin tức nhóm biểu tình sẽ đánh nốt hai họ đạo di cư còn lạị Tôi nhìn anh Mỹ:

-Anh tính sao, bộ để cho họ giết nhau hoàị

Anh Mỹ lắc đầu:

Đĩ nhiên anh phải giải quyết, anh muốn dặn em.

-Gì anh?

-Đừng đi biểu tình nữả

-Sao anh biết em đi biểu tình.

-Từ trên lầu cao anh nhìn thấy em đi giữa nhóm họ, nhóc con coi chừng anh mách mẹ cho coị

Tôi để ngón tay trên môi nheo mắt:

-Đừng, nguy lắm.

Anh đứng lên:

-Nghe rő chưa, cấm loạng quạng nữa nghe không, nhỏ ra đây anh biểụ

Tôi đến gần anh cười:

-Em lớn rồi đấỵ

-Biết từ khuya, vậy mà cũng nóị

Anh thì thầm:

-Em làm anh nhớ Hà Nội ngày xưạ

-Em có biết Hà Nội đâu, em chỉ nghe kể thôi mà.

-Nhưng em mang đầy vẻ đẹp đó trên người, mắt em xanh như Hồ gươm.

-Trời ơi anh lại tán em rồị

-Anh nói thật, chưa nơi nào cho anh sống lại không khí ngoài Bắc như nhà em và em.

-Em thì em thích được làm người nam như anh, khỏi phải mất quê hương, khỏi mang mặc cảm mất đất sống nhờ quê ngườị Đi đến đâu người ta cũng xì dài: Người bắc hở? Thế là hết, người ta làm mặt lạ với em, em là khách lạ ngay trên đất này, em mất quê hương ngay khi đang sống ở quê hương.

Anh Mỹ nghiêm mặt:

-Lại than thở rồị

-Anh giả tiếng bắc anh thân thiện với người bắc, người ta tưởng anh người bắc, người ta không cho anh làm lớn nữa đâụ

Anh Mỹ kiêu hãnh:

-Muốn làm lớn anh tự làm cần gì ai cho nhỉ? Anh muốn là anh làm biết chưả

-Ghê nói như ông tưởng, anh dũng em học cho cố giỏi lắm làm trưởng ty, còn anh...

Anh dí trán tôi:

-Con bé này kỳ thị gớm nhỉ?

Anh cười cười nói tiếp:

-Bắc quân hiếu chiến nhé, anh sẽ gả cô cho người Nam chơị

Tôi cười:

Thích lắm chỉ sợ người ta chê em không có đất cát không có hồi môn thôỉ Con gái bắc mà lấy được chồng nam thì nhất rồi hở anh?

-Ừ nhất rồi, để suốt ngày nghe cô chửi chồng.

-Thôi em không nói nữa kẻo anh mắng em chửi chồng.

Anh Mỹ chợt nheo mắt:

-Mà ai nói cô gái bắc mà nhận vợ hoài vậỷ Cô sinh ở trong này mà, chị Phượng kia mới là gái bắc ham lắm.

-Ba mẹ em người bắc đẻ ra em, em phải là người bắc không chối cãi được, dù em thích làm gái Nam.

-Sao vậỷ

-Giàụ

-Ŕ thì ra thích giàu rồi, gấp thế?

-Em mua xe lái chơi như mấy cô sở Mỹ, em may áo treo đầy nhà nhìn cho no mắt. Áo treo trong tủ đủ màu đủ kiềụ

-Thích áo đẹp anh may chọ

Tôi thở dài:

-Anh lầm rồi, em không bắt địa đàn ông đâu nhé, không nói chuyện với anh nữạ

Anh Mỹ dài giọng:

-Bộ dễ nói chuyện với thị trưởng lắm, thôi anh về, nhớ ở nhà nghe, đi chơi hoài có chuyện rán chịu ạ.

-Bộ ai thčm bắt đền anh mà doạ.

Tôi đưa anh ra ngő dặn khẽ:

-Anh tính saỏ Để người ta đốt nhà dân hoài à?

Đẹp, vụ đó là chuyện của anh, em sao trẻ con mà lắm chuyện gớm.

Tôi giận hờn:

-Phải rồi em trẻ con, ai tranh làm người lớn với cô dương cầm đâụ

Anh Mỹ hừ:

-Cấm bép xép chị nghe được phiền rạ

-Tuần sau Nguyệt Anh ra em sẽ mách nó mỗi chiều anh đến nghe đàn một lần, anh vuốt tóc nữ nhạc sĩ nữa, nào sợ chưả

Tôi nhìn theo xe anh. Mai mốt lấy chồng mình phải học lái xe, lỡ giàu có xe khỏi mất chồng. Con gái đàn bà đời nay chúa hay mê đàn ông có xẹ Phải lập hội các bà tự lái xe cho chồng mới được, đi làm vợ đưa, về nhà vợ đón, chàng cụt chân, mất tay hết ngứa ngáỵ Để chồng xách xe đẹp chạy rông nguy lắm.

Chị Phượng hốt hoảng la chới với khi vừa bước vào:

-Mẹ đâu, trời ơi người ta đánh nhau một ngày một đêm vậy, mà cô đứng đó cười tình với bóng.

Tôi nhoẻn cười:

-Không cười thì khóc à, khóc già gái đi thì sao, ai dại thế. Chết đến nơi vẫn phải cười chị quên rồi à.

-Thôi mẹ đâu nói cho mẹ dọn đỡ lên phố ở đây lỡ họ đốt nữa thì chết.

Tôi nghiêm mặt:

-Chị cũng nghe đồng nhảm rồi, tưởng chị khá hơn chứ? lại đây em nói nhỏ cái này nč.

-Gì mà phaỉ nói nhỏ hử?

-Anh Mỹ đến.

-Ông thị trưởng ấy hở?

-Ừ, anh bảo không sao hết, mai anh ấy dẹp yên.

-Thật không?

-Thật, thị trưởng chứ bộ dỡn saọ

Chị Phượng trề môi:

-Thị trưởng đa tình quá, nói khó tin.

-Đa tình mới hay chứ, đàn ông đa tình mới galant, anh có cô bồ chơi dương cầm tuyệt vờị

-Ai không biết phaỉ khoe, cả thành phố biết chứ mình cô.

Tôi nói vu vơ:

-Chị định sao, mai mốt có học lái xe hơi không?

-Í chà, chồng tôi có phải giáo sư bác sĩ như cô đâu mà nói chuyện dao to búa lớn thế.

-Không phải như vậy, nhưng em muốn nói là đã đến lúc đàn bà phải giữ chặt lấy xe lấy nhà. Cái gì cũng phải giữ chặt mới giữ được chồng.

-Cái mặt chưa chồng mà nói như năm bảy đời chồng ấy, đàn ông họ muốn, có trời cản.

-Trời cản không được, nhưng đàn bà cản được. Chà không có chồng thì thôi chứ có chồng ngoại tình chắc em chết, hai là chồng em chết. Mình giữ xe gái không theo nữa đâụ

Chị Phượng gật gù:

-Ừ đúng đó, chị có con bạn ngu muội vì yêu một thằng cha pilot, lấy được hắn tưởng đời là tiên, bao nhiêu của cải cha mẹ cho đem sang tên cho chồng hết, một cái nhà to, một cái xe bóng chứ ít sao, con gái tỉ phú mà. Đùng caí chàng rước cô vũ nữ về ở tầng dưới, nó chết cay chết đắng ôm bụng về với mẹ ruột, cũng tội cái nó không được đẹp mà cô kia thì khỏi chê.

-Đó thấy chưa, đàn bà phải nắm chặt mới được, chị Mỹ hiền quá mất chồng đến nơị

-Ở đó mà hiền, acide đến nơi rồi đó.

Mẹ bước ra:

-Phượng về bao giờ đó con?

Đạ con mới về mẹ, mẹ tính saỏ Người ta đánh nhau từ sáng đến giờ lửa vẫn cháy, e hết đêm naỵ

Mẹ thở dài kéo chị ngồi xuống, tôi vẫn đùa:

-Cái hội ái hữu Đồng khách của chị hoạt động lại chị nhớ đẩy mạnh phong trào bà lớn thân hành lái xe đưa rước chồng đi nhé. Chính phủ đỡ tốn tiền thuê tài xế và đỡ tốn tiền nuôi tình nhân ông lớn.

Mẹ ngơ ngác:

-Nó nói cái gì lung tung đó con.

-Ối chuyện con nít, mẹ thắc mắc làm gì, con nhỏ hồi này lạ gớm.

Mẹ và chị Phượng nói chuyện về họ, nhóm xách động biểu tình với giọng hằn thù oán thán. Tôi buồn bã quay lưng. Đôi mắt Phong hiện ra trên trời cao thẳm đó. Phong vào đây mang theo bão táp và khói lửạ Tôi leo lên gác đứng nhìn về hướng đó, khói đen còn bốc cao, nhà cửa còn tan nát. HÔm nào buồn tôi thích nói chuyện huyên thuyên, nói như chim với anh Mỹ rồi với chị Phượng, nỗi buồn vẫn có đó rưng rưng xót đaụ Hết chuyện kỳ thị với anh Mỹ, chuyện xe hơi với chị Phượng, giờ đứng một mình với đôi mắt chàng, với giọng nói cô đọng thiết tha tình ngườị Vẫn biết chàng vô tình trong cuộc chém giết này, nhưng tôi vẫn giận chàng.

Giờ không còn ai để nói huyên thuyên. Giờ buồn lắng xuống dày vò tình yêụ Đạn vẫn nổ ì ùng, khói vẫn bốc cao trong đêm, tôi vẫn không thể quên chàng. Một đêm trăn trở trên giường, không bao giờ mẹ gã mình cho Phong, cũng không bao giờ Phong tính chuyện hỏi cưới mình, tôi chờ đợi bao nhiêu cũng hoài công, tôi chờ đến một ngày thành gái già vì Phong, chàng vẫn mỉm cười yên vui trong vòng tay quấn qúit của Lan Chị Không thể được, đợi chờ một người không hẹn hò với mình là ngu dại điên cuồng.

Sáng hôm sau tôi lại đến ngã tư đường, nhìn vào vùng bốc khóị Lại ngửa mặt nhìn toà nhà cao, lại cúi mặt nhìn những căn nhà gỗ nghčo nàn âm ỉ cháỵ Trong mọi điêu tàn, mái tranh nghčo luôn luôn bốc cháy, còn nhà xây cao đúc bêtông máy lạnh chẳng bao giờ lửa bén tới được. Tôi đứng trong đám đông người ta lặng lẽ nhìn, ngưòi ta nghi ngờ lẫn nhau nên không dám nóị Phe này phe kiạ Đất nước tôi chia năm sẽ bảy vẫn chưa vừa lòng. Tôi nhíu mày nhìn anh Mỹ đứng trên xe díp có năm sáu cận vệ bồng súng chạy đi chạy lại hô hào phe bên trong buông súng. Phe bên trong có thuyền tản cư gia đình ra biển chỉ còn lại đàn ông con trai với lựu đạn và súng. Phe bên này bao vây hò hét và nổi lửạ

Anh Mỹ không thấy tôi, chàng cũng không thấy tôi lẫn trong đám đông đăm đăm nhìn chàng. Chỉ có máu và nước mắt hoài hoài tuôn ra, chỉ còn hận thù hoài hoài căng thẳng. Tôi đành về nhà leo lên giường nằm buồn một mình.

Một ngày lại qua đi, không ai thua ai, không ai nhường aị Trong chiến tranh thua được đều đau khổ, đều chết chóc. Nếu tôi có quyền, nếu là một cô tiên hiền, tôi sẽ dùng đôi đũa ngà dơ lên cho đàn ông xứ này biến hết, biến tan như hình như bóng, đàn ông biến mất là thôi chiến tranh. Nếu thật có Chúa như tôi tin, sao Chuá ác đến thế? Con người tội tình chi Chúa làm ngơ cho họ chém giết nhau hoàỉ Tội từ Eva và Adam ư? Hãy phạt họ, còn buông tha chúng tôị Chúa hiền nhân và chỉ biết thứ tha kia mà. Một lần ông tổ phạm tội, phạt trầm luân đời đời con cháu chắt chiụ

Sau ba ngày tranh chấp ông tướng vùng vào, với quân đội và súng đạn cương quyết đi thẳng vào họ đạo để dẹp yên cuộc tranh chấp phi lý. Theo sau là phe biều tình ồ ạt nổi lửa, đốt hết những căn nhà còn lại, giết hết những người còn lạị Từ trên sân thượng toà nhà ca, tôi ôm mặt khóc. Con bạn cho tôi đứng nhờ để coi ngạc nhiên nhìn. Tại chàng hay tại những cô gái đẹp trên toà nhà cao của người Mỹ giàu sang? Trở về nhà, ngang qua một nhà thờ, họ đọc kinh râm vang trong đó.

-Lạy chúa tôi ở dưới vựa sâu kêu lên Chúa tôi...

Chắc chúc không nghe nên dân tôi khổ đến nổi nàỷ Nên bao nhiêu năm làm người, là bấy nhiêu năm chiến chinh và cách xạ

Tôi đi vội về nhà, mẹ và chị Dũng nhốn nháo gói quần áo định chạy loạn. Tôi nhăn nhó:

-Con nói họ không có lên đây đâu mà lọ

-Lỡ họ kéo lên đây đốt nhà thì saỏ Ở đó dân chài họ chạy ra biển được cứ như nhà mình chịu chết cháy à?

Tôi lắc đầu:

-Mọi người đều chui đầu vào lầm lẫn.

Mẹ dậm chân:

-Mày điên rồi, chở ba cái gói này lên thành phố gửi nhà con Hương cho mẹ đi, lỡ đốt nhà còn có áo mà mặc.

Mẹ bắt chị Dũng cột những thứ đáng giá sau xe tôi, và nằng nặc bắt tôi đem gửi nhà Hương, con bạn giàu dưới phố. Tôi đành phải đi, trên đời này mẹ vẫn là người tôi thương yêu, hơn nữa biết đâu đượng lòng người trong cơn say máụ Đến gần nhà Hương tôi kinh ngạc dừng xe lại, với bao vải nạng trên xe, tôi đứng thở nhìn ngọn lửa đen toả ra từ cửa sắt nhà Hương mà thở dốc từng cơn. Đồ đạc từ trên lầu xao quăng xuống, từ cửa sau quăng rạ Mớ áo quần của mẹ con tôi thật chẳng đáng giá gì so với tài sản gia đình Hương. Đám đông vây quanh nhặt nhanh mọi thứ, tôi hỏi người con gái đứng gần:

-Chuyện gì vậy chị? Sao nhà xây mà cũng cháỷ

-Họ nổi lửa đó chứ, nhà Cần lao mà, giàu quá đốt bớt đị

-Người trong nhà đâu hết rồi chị?.

-Chạy hết rồị

Người con gái quay lại nhìn tôi:

-Ủa chị đi đâu như chạy giặc vậỷ Gói gì lỉnh kỉnh đó?

-Áo quần tôi tính đem gửi nhà đó vì nhà xây tưởng không cháy được.

Đữ không, giờ cháy trước nhé.

Tôi khó khăn lắm mới quay được xe với sự giúp đỡ của người con gái, tôi đạp xe về nhà, sau lưng nhà Hương vẫn được đốt cháỵ MẸ kêu lên:

-Sao đem về?

-Nhà Hương bị đốt rồi, may đó, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa nhé.

-Bị đốt, nhà con Hương bị đốt?

-Vâng đốt hết vì có tội với Cách mạng.

Chị Dũng chạy ra đỡ gói quần áo xuống cho tôị Mẹ thở dài quay vàọ Tôi mệt mỏi nằm dài trên giường. Nếu gửi sớm một chút thôi, những thứ qúi giá nhất của gia đình tôi cũng sẽ bị đốt chung với tài sản gia đình Hương.

Rồi cũng yên, cơn bão nào không tàn, cuồng phong nào không nguôị Thành phố lại sinh hoạt như mọi ngày, hai họ đạo điêu tàn với tro than và khăn trắng mớị Nhà tôi không bị đốt, có lẽ Phong nể tình yêu giữa tôi và chàng nên thạ Xứ đạo tôi ở, thanh niên canh phòng thật nghiêm mật, một buổi tối Phong đeo kính đen xì mặc áo mưa đột ngột hiện đến:

-Trang mở cửa anh vào mau lên, kẻo người ta để ý.

Tôi hấp tấp mở cửa cũng may anh Dũng đi công tác vắng nhà. Tôi trách nhẹ:

-Anh thành công lớn rồi nhỉ?

Phong lắc đầu:

-Anh bại trận thì đúng hơn.

Tôi cười nhẹ:

-Anh cũng biết là anh bạỉ

Phong nhiêm mặt:

-Em trách móc anh?

Tôi lắc đầu:

-Em hiểu anh không muốn như vậy, nhưng em có quyền buồn anh chứ nhỉ? Đời em, em vẫn ghét những kẻ hiếu chiến.

-Giờ em ghét anh?

Tôi lảng chuyện:

-Có chuyện gì không anh? Đến em lúc này anh không ngại saỏ

Phong cười buồn:

-Mai anh ra Huế.

Tôi chớp mắt:

-Mai anh ra rồi, sao mau thế?

-Em cười lên cho anh xem nào, mặt em rầu rầu hoài khổ ghê.

-Người ta chết nhiều quá, nhà cháy nhiều quá, em cười sao nổi anh?

-Rồi em giận hờn anh?

-Em không trẻ con đến thế, nhưng mà khó hàn gắn quá phải không anh, người ta biết anh đến đây phải biết.

-Anh đeo gương đen anh để râu dài, anh...

-Nhưng em vẫn nhận ra anh, suốt đời vẫn nhận ra anh.

-Mai anh trình diện.

Mẹ bước ra, mẹ không hề biết Phong hoạt động tranh đấu, tôi không dám nói chuyện gì với Phong nữa, ngoài chuyện học hành, chuyện nắng mưa cho đến lúc chàng ra về. Đưa chàng ra tận ngő tôi buồn bã.

-Nhớ viết thư cho em nghẹ

Phong gật:

-Anh về nghe Trang.

Tôi kiểng chân nhìn theo, mờ mắt nhìn theo phiến lưng chàng, tóc chàng và hai vai nghiêng. Chẳng nói được gì với nhau hết. Tình yêu dù tha thiết vô ngần, nghịch cảnh vẫn ngạo nghễ ra tay và đã thắng. Nếu mẹ đừng bước ra, nếu tôi ở đây một mình chắc tôi đã khóc trong ngực Phong, tôi đã....như trong ước mơ, như trong truyện tình. Chàng với tôi tình còn như mây, hai môi chưa một lần giữ môi, hai tay chưa một lần ôm nhau nhưng vẫn biết yêu nhau, chẳng mối tình nào giống mối tình nàọ Chẳng người nào yêu thương như nhaụ

Đời đưa tôi qua những ngő quanh. Đành lạ mặt với mình, đành buông tay chờ định mệnh. Phong đến với tôi sau biến cố, tôi hiểu mình được yêu nhau thiết tha dù hai đứa chẳng nói được nửa lời tha thiết. Tôi trở vào nhà, tiếng mẹ thở dài theo sau:

-Thiệt sinh con gái lo bạc đầu không hiểu chọ

Tôi hiểu mẹ nhắc tôi chuyện lấy chồng. Tôi hiểu mẹ không muốn tôi gặp gỡ bất cứ ai ngoài Khạ Người đàn ông bình thường đủ mọi mặt đó, không làm sao tôi yêu được. Giàu sang đứng đắn đẹp traị Những lần người lớn sắp đặt cho tôi gặp Kha nói chuyện, tôi đều mang cảm giác gượng ép chán chường. Kha không có gì cho tôi chê trách, có lẹ tại tính tôi không thích những trò gì sắp đặt trước. Tôi viện cớ Kha nhiều em gái để hoãn binh với mẹ, bởi tôi biết mẹ thương tôi, mẹ sợ tôi khổ như Chị Phượng. Những cô em gái của Kha cô nào cũng lớn ngồng ra rồi, chưa ai lấy chồng. Thời buổi này có chồng đâu phải là dễ, đó là một may mắn lớn, hồng phúc Tổ tiên để lại con gái mới có người đi hỏị Bạn trai tôi không thiếu, người yêu cũng khá nhiều nhưng người chịu đi hỏi tôi làm vợ cuối cùng còn mình Khạ Phong yêu để mà yêu, thịnh yêu để giận hờn bỏ đi một nước. Kha người lạ chưa hề nghĩ đến yêu thương giờ phải đem thân về ăn chung ngủ cùng với bao nhiêu mê đắm phải có, phải tập với bao nhiêu vuốt ve, bao nhiêu ân áị

Vô lẽ tôi sống với mẹ đến già, rồi mẹ có mệnh hệ nào tôi sống với aỉ Anh Dũng có vợ có con của anh ấy, chị Dũng là người mong tôi đi lấy chồng nhất. Làm gái già, không được rồi, năm nay mình mười chín tuổi, thời gian sẽ qua đi không đợi, trên đời này cái duy nhất thuộc quyền tôi là thời gian đã không biết chờ tôị

Thôi đành Phong nhé. Tình yêu đành cất dấu trong một góc kỷ niệm, cho em về làm một người đàn bà bình thường với đờị Anh say lý tưởng, anh mê cách mạng đến không buồn cưới vợ anh tắp đời anh vào đời một người đàn bà cho nhẹ gánh tình yêụ

Mẹ dịu dàng ngồi xuống bên tôi, đưa tay vấn lại mái tóc loáng thoáng bạc, mẹ nói:

-Con định sao, nhất định từ chối dám đó hở con?

Tôi năn nỉ:

-Mẹ hiểu cho con, con không cảm thấy yêu người ta, sợ lấy nhau khó sống đời quá, thà sống một mình còn hơn lấy chồng rồi dang dỡ.

Mẹ cau mặt:

-Con sao chưa có chồng mà cứ nói nhảm hoàị Chán vạn người lấy nhau người ta cũng bỏ nhau cả đấỵ Cứ lấy về con có cái là yêu nhau đi đâu mà mất.

Tôi lập lại ý cũ:

-Ông ta nhiều em quá, sức con e chiều không nổi, lại là con cả nữa, con đâu phải là thánh, hai mắt nhìn vào đã thấy đầy cái xấu lộ nguyên hình, đằng này những mười mấy đôi mắt con thành con hồ ly dưới mắt nhà chồng thì saỏ

Mẹ thở dài:

-Nhưng có ai nữa đâu mà chọn với lựa, con khéo chìu là xong chứ gì, cứ ngọt ngào làm đầu không ai nói được mình.

-Đành rằng con có thể chìu, nhưng chìu người mấy bà cô còn gì hạnh phúc của con nữa, lấy chồng để ra công gắng sức chìu chuộng người này đến người kia, thôi thà ế còn hơn mẹ ạ.

-Ế sao được mà &#

tinhbanvatoi

Chương 7 tiếp tục

Tôi dạ khẽ rồi vờ nhắm mắt ngủ. Đêm thinh lặng và dài, nhưng đời người thì ngắn. Quay đi quay lại tôi gần hai mươi tuổi rồị Nếu không nhanh tay chụp bắt hạnh phúc tôi sẽ hụt mãi mãị Tương lai của mình là một người đàn ông, không có cho được một người đàn ông làm của riêng hết ngửa mặt lên nhìn đờị Con gái đời nay có chồng đi hỏi mừng như bắt được vàng. Tôi không thiếu người si mê, những lá thư tình bay về thật nhiều nhưng chờ một người chịu đem cha mẹ đến hỏi mình về làm vợ cuối cùng còn mình Kha.

Vốn liếng đem cho hết Phong. Bao nhiêu mơ ước bao nhiêu rung động bao nhiêu tình. Phong yêu lý tưởng hơn yêu đàn bà, lý trí mạnh hơn tình yêụ Chàng thương Lan Chi, ra tay nghĩa hiệp chỉ có thế thôị Tình yêu bị lãng quên hôn nhân bị ruồng bỏ.

Đến bây giờ tôi chưa biết hôn một người đàn ông mình yêu ngây ngất như thế nàỏ Phong chối từ là mất tất cả. Chờ đợi cho nhiều cũng thế thôị Nếu không đợi Phong, tôi còn chờ mong ai bây giờ. Không lấy được Phong, lấy ai cũng thế thôỉ

Đã đến lúc mà mỗi đêm đi ngủ, tôi muốn có người hôn nhẹ trán tôị Đã đến lúc mà mỗi sáng chợt thức dậy, tôi muốn có người để rúc trong lòng âm u nững nịụ Để gác hai chân níu giữ nồng nàn, để chung chăn chung gối suốt đời, để thở hơi hướng một người đàn ông. Một người đàn ông để ngủ chung với mình, để yêu mình như anh Dũng yêu chị Dũng. Một người đàn ông để tôi mang chung một tên với chàng, để mỗi sáng thức dậy tôi đã có chàng trong hai taỵ

Tôi nhỏm dậy, mẹ đã ngủ rồị Tôi bò nhẹ ra bàn học bật lên một ngọn đčn nhỏ, tìm lá thư viết cho Thịnh chưa kịp gửị Tôi định viết lại cho tha thiết hơn. Để lấy một người chồng, không ai hơn Thịnh, cố yêu rồi sẽ yêu, cố tạo hạnh phúc mình sẽ có hạnh phúc.

Tôi đọc lá thư viết cho Thịnh. Thư tình viết lúc vội vàng khô như ngói lạnh như đồng. Tôi xé nhỏ lá thư nắn nót viết lại, tôi cũng không biết mình thành thật hay gian dối nữả

Ngày tháng năm....

Anh,

Nhận thư anh Trang mừng lắm, Trang tưởng anh giận Trang luôn rồi chứ. Trang thức khuya để viết cho anh đâỵ Anh biết không, Trang chờ thư anh mỏi mắt đó, xa anh buồn quá mà đành nín câm một mình.

Anh bảo nhớ Trang hở, Trang cũng vậy chớ bộ. Anh làm như Trang cứng lắm ấỵ Về Sàigòn anh tha hồ bay bướm nhỉ? Nếu Trang tự trách mình bữa trước không lấy dây xích cột anh lại với Trang. Xa anh mới biết không có anh đời buồn như chết, vào ngẩn ngơ, ra buồn phiền vậy mà anh còn trách Trang nữa chớ.

Trang nhớ những ngày ngồi trong giảng đường ngước mắt nhìn lên anh trên bục caọ Thầy của Trang, giờ chúng mình anh anh em em như hai người yêu nhau không bằng, giờ chúng mình nhớ nhau trong sầu tương tơ dằng đặc. Anh cứ trách móc em hoài, anh phải hiểu em là con gái, chã nhẽ em hét lên là em yêu anh cho cả nước biết anh mới tin saỏ

Chịu thôi, viết cho anh em còn xấu hổ nữa là. Tha cho em vụ viết một ngàn một triệu chữ yêu trên giấy đi nhé. Nhưng mà, anh ơi em nhớ anh lắm, đêm nay em không ngủ được vì anh, anh ác ghê vậy đó, để em chờ mỏi mòn, hàng tháng trời mới chịu viết thư, em ốm đi rồi xấu, rồi anh có thương em nữa không?

Anh đã liên lạc được với anh Hưng em rồi hở? Ờ quên cha Hưng chứ nhỉ? Cha Hưng nói xấu em nhiều không? Không phải như vậy đâu, trái lại là khác, bất cứ người con gái nào cũng không thích phiêu lưu trong tình yêu anh ạ. Tụi em yêu là nghĩ đến hôn nhân chứ anh. Yêu nhau mà phải xa nhau thì khổ vô cùng. Mà muốn suốt đời yêu nhau thì chỉ còn một cách ràng buộc nhau trong hôn nhân. Anh biết nghĩ như vậy, em mừng chứ sao lại ghét anh được nhỉ?

Em chờ anh về, chịu chưả Em yêu anh, chịu chưả Xa anh em mới hiểu rằng em yêu anh tha thiết. Đừng giận em nữa nghẹ

Người yêu,

Đêm nay anh đang làm gì? Có nhớ như em đang nhớ không? Thôi em không viết nữa đâu, em bắt đầu khóc vì anh rồi đây nàỵ

Mạc Tố Trang.

Tôi không dám đọc lại thư, tôi sợ sẽ vó nát lá thư gian dối nàỵ Tôi sợ chính lòng tôị Yêu Thịnh, viết thư tình cho Thịnh dễ dàng biết mấy nhưng còn hình bóng Phong? Mỗi ngày tôi tập cho tôi nhớ Thịnh và tôi nhớ chàng thật.

Sáng hôm sau thư gửi đi rồi, lòng vẫn bâng khuâng. Tôi ngồi hong tóc dưới vườn cho khô dòng tóc mướt. Mỗi ngày tôi xích tới gần thịnh hơn, xa Phong hơn. Mỗi ngày tôi nghĩ đến ưu điểm của Thịnh và nghĩ đến Lan Chi để giận ghét Phong. Chỉ cần ngồi tưởng tượng cảnh Phong nằm với Lan Chi như vợ chồng, tình yêu đủ bốc khói tan baỵ Hình ảnh đó như lửa thiêu đốt tất cả những gì tôi đã dành cho Phong.

Mỗi ngày, mỗi đêm tôi vẽ vời trong trí tôi một Lan chi đa tình khiêu gợi, một Phong đam mê gục xuống thân thể đó. Đã hàng ngàn đêm rôì họ xiết lấy nhau, đã vạn lần chàng chập chùng trên thân xác đó. Hình ảnh đó lờn vờn hoài trước mắt tôi, giết chết tình đầu thơ mộng tôi dành cho Phong, giết chết mọi mơ ước mọi khát khao trong lòng.

Lan Chi với thân hình bốc lửa, với đôi mắt đa tình Phong yêu nàng không phải vì những thứ đó saỏ Tình yêu cuồng say nhất phải là tình xác thịt. Chưa hôn nhau, chưa chết trong nhau chưa phải là tình yêụ Xác thịt nên một tình mới chín. Xác thịt thoả mãn nhau, tình mới thật tròn.

Ngày Thịnh về thăm, tôi mừng thật. Tôi vui như chim trong lồng đón người chủ tốt.

Thịnh đưa tôi lên đỉnh đčo hóng gió, chiếc xe bò êm trên mặt đường. Hai bên núi cao và biển rộng hai bên con đường cây xanh và mây hồng.

Thịnh xiết tay tôi:

-Nhận thư, anh thu xếp ra thăm em liền, bây giờ anh mới chắc là anh có em.

Đữ không, làm như em là cái áo cái nhà gì mà có với không?

-Chớ sao nữa, xa em khổ thật là khổ.

-Khổ như thế nào anh?

-Nhớ, ngẩn, ngơ buồn và cô đơn.

-Anh làm thơ đấy hở?

Thịnh nghiêm trang:

-Đừng đẩy anh ra nữa nghe, anh buồn.

Tôi phụng phịu:

-Ai biểu anh cứ đòi ôm em chị

-Thì anh yêu em, anh có đòi hỏi gì quá đáng đâụ

-Thôi kỳ lắm.

-Rôì lại trẻ con nữa, thư viết nghe ngoan lắm.

Thịnh kéo tôi ngồi sát vào chàng:

-Anh nói với mẹ rồi, tuần sau mẹ sẽ rạ

-Chi vậỷ

-Coi mắt, hỏi vớ vẩn không? Em không bằng lòng hở?

Tôi gật đầu, chàng cười:

-Chỉ biết gật thôi à?

Tôi cười tránh đôi mắt chàng:

-Giáo sư mà cũng biết hôn.

Thịnh trợn mắt:

-Trời ơi, em tưởng giáo sư là thánh à?

-Không phải là thánh nhưng ít nhất cũng đạo mạo hơn chứ.

-Yêu là bất kể hết, ghé tai anh nói nhỏ cái này nàỵ

Tôi ngúng nguẩy:

-Em chả có dại đâụ

-Em đẹp.

-Anh thì chỉ được mỗi câu đó.

Thịnh cười cười:

-Còn em nữa, em chưa biết viết thư tình nhé, đọc cứ cứng cứng thế nào ấỵ

-Thôi được, lần sau em nhờ người khác viết dùm cho haỵ

Thịnh lắc đầu:

-Í không được, lỡ anh mê luôn người viết dùm thư thì saỏ

-Em chép trong tiểu thuyết ra vậy, em biết một nữ văn sĩ viết văn tình không chê được, cứ việc chép lại cho anh đọc nhé.

Thịnh nghiêm mặt:

-Thôi không đùa nữa, anh định bàn với em một chuyện quan trọng lắm.

Tôi chờ đợị Con gái thích nhất phút nàỵ Thịnh dừng xe kéo tôi sát vào chàng. Gió lồng lộng, trời cao vời vợị Có loài chim biển bay ngợp buổi chiều, có màu xanh biếc mắt thăm thẳm dưới kiạ Nhan sắc tôi thua đỉnh đčo này, Huyền Trân đài các giờ trong cát bụi, đỉnh đčo muôn thưở còn đây và muôn thưở đẹp. Nước vẫn xanh dù phiến tóc người đẹp trắng, mây vẫn hồng dù môi tình giờ khô. BỞi thế đàn ông yêu đàn bà đẹp và chiếm đoạc cho được, sợ năm tháng qua đị Đàn bà một kiếp phù du, hãy ôm lấy Thịnh hãy níu chặt Thịnh nếu không muốn trở thành gái già. Trang ơi, đừng ngại ngần nữạ Phong là cánh chim bay liền cánh với Lan Chị Phong là cơn bão cuồng yêu trên biển tình mang tên Lan Chị

Muốn vươn tay níu lấy Thịnh nhưng gượng gáo quá, tôi lại thôị Muốn nói với chàng một câu thật tha thiết, muốn biến chàng thành Phong dưới mắt buồn phiền.

Thịnh dịu dàng:

-Em nghĩ gì đó?

Đạ không.

-Anh tính mình làm đám cưới trước Tết em chịu không?

Tôi gật đầu, thịnh bóp tay tôi:

-Chỉ biết gật thôi à?

Tôi cười với chàng, chợt nhói lòng nhớ một chiều đứng đây với Lan Chi hờn ghen và chua chát.

-Em sẽ tiếp tục đi học nếu em thích, anh tính kỹ rồi, a mà không được, tụi mình phải có con chứ nhỉ?

Tôi hồng hai má:

-Thôi nói chuyện gì kỳ quá.

Thịnh lẳng lơ:

-Kỳ gì đâu em, rồi em coi tuyệt lắm chẳng có kỳ tí nào hết.

Thịnh cười tủm tỉm

-Đỏ mặt hả, vợ anh dễ thương quá.

Thịnh ôm tôi, lim dim mơ mộng:

-Con mình dễ thương nhất đời nay, lớn lên anh sẽ dạy nó học.

-Xí dạy em chưa xong đòi dạy con.

-Ồ! phải có ít nhất hai đứa con, một trai một gái em nhỉ? Nhiều quá không haỵ

-Lở em sinh một dây mười đứa thì saỏ

Thịnh cười dòn:

Đữ chưa, vậy mà còn đỏ mặt nổi gì, thôi sức anh có hạn, anh chịu không nổi rồi đó, em đẻ một mình đị

Tôi bấu tay thịnh:

-Anh thật, ăn nói kỳ cục ghê.

Thịnh ngửa cổ cười:

-Vợ tôi đa tình vậy mà tôi không ngờ chứ.

Tôi gắt:

-Cưới khi nào mà cứ vợ con hoài vậy, người ta cười cho chết.

-Cây nó cười à, có ai đâủ

Thịnh hăm hở xiết lấy tôị Gió bay tóc, vờn áo và căng má căng môi cho Thịnh làm cơn gió mơn man khắp cùng, cho Thịnh hai môi mềm giữ hai môi run.

Sóng rì rào vỗ trên gềnh đá. Chim vẫn từng đàn liệng đầy một vùng ngắt xanh. Tôi nhắm mắt gọi thầm tên Phong, có cơn gió nào giận hờn rít trên tảng đá? Nụ hôn đầu tiên chẳng thấy ngọt, chẳng thấy mê. Tôi tỉnh táo nhìn ngắm khuôn mặt Thịnh, đôi mắt sau màn kính trắng khép hờ, gương mặt mê man vẫn đầy chữ nghĩa và sách vỡ.

Lòng tôi nguội quá, tim tôi khô, chân tay cứng đơ, mặc cho thịnh vuốt ve mặc cho Thịnh nhắm mắt, tôi hững hờ nhìn xuống biển, nước xanh ngăn ngắt nước xanh lạnh lùng. Xác thịt tôi nổi trôi trên đó, xa lạ với tôi, chống đối tôị Những phiến lông mềm những vùng da ấm, những nơi tối tăm, tất cả ngủ yên dưới lớp tuyết dàỵ Tất cả ngủ yên tưởng cơn gió xạ

Hơi bực bội, hơi nhột nhạt thế thôị Nụ hôn đầu tiên nản thế nàỷ Tôi lắng nghe xác thịt lên tiếng, tôi lắng nghe hơi thở của tôi, tôi lắng nghe những sợi lông tơ thì thầm run rẩy nơi kín đáo, nơi hớ hênh. Im lặng vô cùng. Một lúc saụ Tôi buồn bã gỡ tay Thịnh, gỡ người THịnh rạ Hai môi tôi vẫn lạnh se sắt. Hình như Thịnh không cảm thấy gì nữa, chàng thì thầm:

-Tháng sau mình làm đám cướị

Tôi nhìn mông ra chân trời xa tít tắp mà chẳng thấy gì. Có ai được hôn lần đầu mà nguội tanh như tôi không?


-Em làm sao thế? mệt hở?

Tôi gật:

-Em hơi chóng mặt cho em về đi anh.

Thịnh tình tứ:

-Tại em chưa quen đó, mai mốt em sẽ đòi như con nít đòi kẹọ

Tôi lơ đãng:

-Đòi gì cơ hở anh?

Thịnh dí trán tôi:

-Đòi hôn chứ đòi gì nữạ

-Em không tin rồi đó, đàn bà ai đòi chuyện vớ vẩn đó như mấy ông.

Thịnh đẩy kính lên:

-Anh nói thật đó, khoa học đã chứng minh rằng đàn ông và đàn bà về mặt tình dục mạnh như nhau đòi hỏi như nhau, nếu không biết điều đó người em hư rồị

Tôi ngẩn ngơ nhắc thầm lời Thịnh 'người em hư rồi'. Lẽ nào cơ thể tôi hư hỏng mỏi mòn. Tiểu thuyết tả nụ hôn bao giờ cũng bỏng cháy nồng nàn, cũng ngất ngây lao đaọ Tôi lạnh như tiền, khô như ngóị Một tuyết nào dó bị lãng quên, bị tê liệt chăng?

Thịnh thì thầm:

-Cho anh hôn cái nữa rồi về.

Tôi nghiêng mặt né tránh, Thịnh sấn tới giữ chặt lấy tôi:

-Trừ khi em nhảy xuống biển anh cũng nhảy theo để hôn em, đừng hòng trốn cô bé ơị

Tôi dẫy nẫy:

-Thôi anh để em ăn cơm chứ, hôn miết em ăn không được ốm đi thì saỏ

Thịnh cười ngất:

Đữ chưa ló đuôi tham ăn nhé.

-Em nói thật đó, nếu anh hôn em nữa, em sẽ đau cho coị

Thịnh nheo mắt:

-Sao em biết?

Tôi khoanh hai tay trước ngực hất tóc ra sau:

-Em hôn nhiều rồị

Thịnh cười:

-Nói dối anh nhé.

-Em nói thật mà, em hôn chừng một trăm người rồi nhá.

Thịnh bình thản:

-Giọng điệu y con nít, nhưng anh không con nít đâu mà trộ anh nhé.

Tôi cười:

-Nói thật chứ bộ.

-Hôn nhạt như nước ốc mà cũng khoẹ

Tôi tròn mắt:

-Hử, anh nói em nhạt như nước ốc.

-Em đẹp lắm, môi em ngọt nữa, nhưng em chưa biết hôn tí ti ông cụ nào cả, em nói gì anh cũng không tin đâu, anh biết thừa em hôn lần đầu rồị

Tôi ngớ ngẩn:

-Sao anh biết?

-Chuyện gì của em anh còn biết nữa là hôn, quê, lớn thế này mà chưa biết hôn, răng chạm lưng cưng.

Thịnh ghé tai tôi rù rì:

-Để cưới rồi anh dạy cho nhé, em phải sống nhanh sống vội gấp đôi những cô vợ mới cưới khác.

Tôi đẩy mạnh Thịnh ra:

-Anh thật, ăn nói gì đâu không à?

-Trời ơi, chuyện quan trọng linh thiêng nhất đời mà em nói gì đâu thì chết anh rồi, người ta có mỗi vụ đó.

-Anh là giáo sư anh quên hư? Em thích anh vì cái mác đó.

-Em sẽ thất vọng vì anh chẳng có mác gì ngoài nhiệm vụ làm chồng em, như mọi người đàn ông bình thường khác.

Tôi đổi giọng:

-Hčn gì....

Thịnh điềm tĩnh:

-Hčn gì làm sao em?

-Tôi giao hẹn:

-Em noí anh đừng giận em cơ.

Thịnh âu yếm:

-Chẳng bao giờ anh giận em cả, nói đị

Tôi ngó Thịnh:

-tụi bạn em nó nói nước mình yếu đi không tiến được, quặt quč vì ba mấy ông giáo sư đại học.

Thịnh mỉm cười:

-Tại sao mới được chứ?

Tôi dướn người:

-Ở Mỹ, ở Pháp những cours về chính trị học, về kinh tế học, triết học...họ viết từ dân tộc họ những gì liên quan đến dân tộc họ, từ đó họ hướng dân tộc họ đi lên. tất cả mọi công trình hướng về quê hương nên họ tiến là phảị Còn giáo sư đại học của mình dịch những quyển sách nói về nền kinh tế Mỹ, đời sống Mỹ, dạy cho sinh viên. học xong tụi em ngơ ngáo nhìn đất đai mình hai tay buông xuống vì chẳng làm được gì. Học một đàng làm một nẻo, có mấy người bạn của em học về máy móc đi lính đánh giặc, có dùng đến khả năng đâu, không biết dùng người như vậy làm sao nước mình khá được. Tụi em ngửa cổ nhìn thầy và noi theo thầy thầy đọc báo Mỹ báo Pháo, cho con học trường Tây, cho con đi du học, tụi em mất tin tưởng anh ạ, tụi em không biết học gì bây giờ.

Thịnh gật gù cười, tôi thấp giọng:

-Như anh, anh dạy Triết nhưng anh đọc sách Tây sách Tàu sách Ấn là cùng. Những gì gần gũi với người Việt nam những gì người Việt nam nghĩ chắc gì anh biết. BỞi vậy tụi bạn em mới nói nước mình như đứa bé quặt quč vì ăn không thứ không hợp, như kiểu người mình mà cứ nhč cho ăn cơm Mỹ vậy đó anh?

Thịnh cười:

-Vợ anh có tư tưởng ghê đấy chứ. Anh cứ tưởng con nít như em ăn no ngủ kỹ. Nhưng em quên một điều rồi hoàn cảnh đất nước không cho phép người nào nổi bật lên hay có tư tưởng cách mạng. Không được đâu em ạ, thời buổi này có ôm ấp hoài bãi gì cũng phải dấu đi cơ mà. Em nghĩ lại coi, những người nổi tiếng một chút dân biết đểu được đẩy vào chỗ chết. em mà nổi tiếng, em giỏi hả, cho em chết. Anh đâu có dại như vậy, trước hết phải sống đã. Mà thôi buổi chiều đẹp thế này nói chuyện chúng mình thú vị hơn.

Tôi thở dài:

-Nói vậy là anh cũng khoanh taỵ

-Bao giờ, anh khoanh tay bao giờ?

-Thì anh vừa nói đó.

Thịnh điềm đạm:

-Anh đi dạy học, hết giờ về nhà đọc sách.

Tôi bướng bỉnh:

-Chẳng có lợi gì hết.

-Cần gì lợi, anh thích sống như thế và anh được sống như thế đừng bi quan em ơi, đời bao giờ cũng đẹp cũng đáng yêu và người ngoài nhìn vào bao giờ cũng đẩy những ngộ nhận em có biết giáo sư nghĩ gì về học trò của mình không?

-Nói em nghe đị

-Anh không nói, anh đưa em về cho em ăn và hôn em đủ chưả

Tôi nhớ Phong, một phong say lý tưởng, một Phong không bao giờ chịu ngồi yên nhìn đờị Nhưng rồi Phong sẽ làm được gì? Vào tù rồi ra tù đi lính?

Buổi chiều thầm thì như đời con gáị Thịnh thẳng thắn nói chuyện với mẹ tôi và định ngày cướị Thịnh lớn rồị Thịnh tự quyết định đời chàng. Tôi bằng lòng và mãi mãi về sau tôi vẫn không hiểu tại sao tôi bằng lòng làm vợ Thịnh. Có lẽ đúng như lời mẹ nói, không còn đám nào hơn Thịnh nữa đâụ Con trúng số rồi con ơi, phước đức ông bà để lại nên con mới được thầy con ghé mắt đến.

Tôi ngồi ngắm Thịnh người này sẽ trở thành chồng của tôi, sẽ cho tôi hạnh phúc hay bắt tôi đau khổ? Khuôn mặt đầy đặn đó, đôi mắt hơi dại vì quen đeo kính cận bàn tay hơi trắng vì suốt ngày đọc sách dáng dấp thư sinh ấy sẽ đời đời sống chung với tôị Tôi sẽ ăn chung mâm, ngủ chung giuờng để có con với người đàn ông mà cách đây mấy tháng còn xa lạ với tôỉ

Tôi phải làm gì khi có chồng? Trời ôn xôn xao quá, mà cũng lặng lờ quá. Tôi bỏ Phong như bỏ quê hương điêu linh của chàng để lấy chồng giàụ Tôi bỏ lũ bạn nhiệt thành của tôi để đi một mình vào cői hôn nhân u u sáng sáng.

Mẹ tôi quý Thịnh như vàng, nhưng vẫn phải giữ gìn mọi lễ nghi để khoe làng khoe xóm. Ngày cưới tôi trắng từ đầu tới chân, đi từng bước nhẹ như cô gái xưa vào thánh đường với Thịnh, họ hàng hai bên dài theo lối đị Đám cưới phaỉ nhiều xe hơi, phải nhiều người sang trọng cho mẹ vui, cho tôi ngửa mặt với đờị


Thịnh cứng người trong bộ đồ lớn, Tôi thướt tha với hoa trắng trên đầu, từng bước thật mau, trăm mắt nhìn hai bên. Người ta quay lại nhìn tôi với Thịnh, những cô gái thì xầm xì mà lòng thấm đau có người con gái nào không thấm cơn xót khi nhìn người khác lấy chồng đâủ

Tôi mất tin tức Phong, hay tôi cố tình quên chàng để yên tâm về nhà chồng? Cảm tạ chồng tôi cho tôi ngày vui này, vui lâng lâng vui chất ngất. Đôi mắt mẹ lung linh đôi mắt tôi long lanh.

Ngày vui bừng như đóm sáng, Ngày tháng lại qua đị Tôi giờ thành đàn bà một sớm một chiều khác hẳn xưạ Tôi ngồi dựa thành giường nhìn Thịnh ngủ mê man. Chẳng còn gì che dấu nhau nữạ Cảm giác thật lạ tên, thật hững hờ. Tấm drap trắng tinh mẹ Thịnh đã cậy cục nhờ một người đàn bà mắn con mát tay nuôi con nhất trải cho tôi lấy hên. Người đàn bà đẻ mười một lần nuôi đủ mười một con. Mai mốt tôi cũng thế.

Chẳng có gì ghê gớm như tôi nghĩ. Thịnh nhẹ nhàng từ tốn từng giây từng phút nâng niu dắt dìụ Nhắm mắt lại tôi vẫn thấy đôi mắt Phong sâu thẳm màu buồn nhắm mắt lại tôi vẫn thấy đôi môi Phong cười lên ngạo nghễ.

Tôi đem tấm thân sạch về cho chồng. Sạch tự môi hôn đến cùng thẳm tối tăm thân xác, nhưng giữa đêm nồng nàn, tôi vẫn còn nhìn soi bóng đêm mà thấy mái tóc bồng bềnh phiêu lãng của Phong trên thân thể chồng. Giữa lúc ngợp chìm nhất, thiêng liêng nhất tôi vẫn thì thầm gọi tên Phong. Những giọt hồng làm Thịnh cười run môi, nhưng tôi, tôi thấm thía hiểu rằng tôi là một người đàn bà hư hỏng nhất trên đời mà.

Giờ nằm duỗi dài hai chân, nhìn chồng ngủ, bình thản và an phận đến như tôi là cùng. Tôi vuốt tóc Thịnh, chàng âm u trong giấc mơ, nước mắt chợt nhỏ xuống lăn trên má tôị Thương Phong thương mình hay thương chồng?

Chàng trường người níu tôi xuống:

-Em.

Tôi tiếp tục lồng tay trong tóc chàng. Thịnh dịu dàng:

-Cưng ơi ngủ đi cưng.

-Em không ngủ được.

-Đau hở?

Tôi lắc đầu:

-Không!

Thịnh xoa lưng tôi:

-Anh hài lòng.

Tôi im lặng, trời ơi sao tôi mãi nhớ Phong thế nàỵ Tôi không tiếc nuối gì với chồng bỏ ra nửa triệu bạc để làm đám cướị Thịnh có quyền hài lòng về thân xác tôi, nhưng giá mà tôi hôn được Phong để biết hôn người tình và hôn chồng khác nhau như thế nàỏ nếu phong hôn tôi để gió bão thu về môi tôi, và bây giờ yên bình no đủ dưới cơn mưa móc của chồng, tôi hết ngẩn ngơ gọi thầm tên aị

Tôi nói khẽ:

-Trước em anh hôn ai chưả

Thịnh cười:

-Hỏi làm gì?

-Để anh tả cái khác nhau cho em nghẹ

-Thôi cưng ơi, cưng tiếc anh hở?

-Sao anh biết?

-Người đàn bà nào khi lấy chồng cũng tiếc những ngày làm con gái không loạn thêm một tí, để bây giờ so sánh.

-Rành lắm.

-Em quên anh dạy Triết.

-Sau này hôn vậỵ

-Muộn rồi, có chồng rồi hôn ai cũng hết ngọt, chỉ còn là xác thịt thôị

-Em không tin, anh làm như có chồng rồi thì hết được sống.

Thịnh ngơ ngác :

-Sao em nói thế.

-Thì cũng nói cho vui vậy mà, chưa gì đã ghen nhé.

-Em vui không?

-Vui chứ, lấy được chồng vừa giàu vừa sang không vui sao được.

Đẹp chuyện đó đi, anh hỏi vụ khác.

Tôi ỡm ờ:

-Vụ khác là vụ gì?

-Con cái chẳng hạn và gối chăn.

-Gối chăn của mình đẹp và mới hơn hồi em ở nhà, từ nhỏ tới lớn em mơ ước có một chăn hồng thế này, cái mùng hồng thế này và gối mút, ở nhà em nằm chiếu đau lưng lắm.

Thịnh âu yếm:

-Ghét cưng quá, mà thôi để dành.

Tôi phụng phịu:

-Anh làm như em là mắm là ruốc gì không bằng để dành với lại để thiụ

Thịnh bật cười:

-Em là anh, anh là em, lúc nãy tụi mình chẳng là một đó saỏ Cãi nổi anh không, từ trên xuống dưới trở nên một.

Tôi nóng bừng người:

-Thôi anh, nói gì kỳ quá vậỵ

Thịnh cười dòn:

-Kỳ gì đâu, em nói anh nghe coi, không trở nên một đó saỏ

-Trở nên một hay không kệ nó.

-Kệ nó, em nói nghe hay chưa, anh với em chứ ai vào đây mà nó.

Thịnh dịu dàng xoa lưng tôi:

-Em biết thiên đàng chưả

Tôi lắc đầu:

-Em tưởng tượng là một nơi đầy nhạc tình đầy hoa và không có súng đạn chết chóc.

Chàng trở môi tôi:

-Là em này, ôm em anh thấy thiên đàng, chết trên em anh sống trong thiên đàng.

-Ăn nói như vậy đó tội chết, mai em mách mẹ cho coi, mẹ chửi anh bằng thích.

-Đố em mách đó.

-Chuá phạt anh.

Thịnh ngửa cổ:

-Chúa chẳng bao giờ phạt ai hết, chúa hiền hơn mọi người hiền.

Tôi hỏi:

-Thế tại sao có chiến tranh?

-Con người thích giết nhaụ

-Sao Chúa không cản?

-Chúa cho mình tự do như đã để em với anh tự do đây này, mình có đợi Chúa ra lệnh mới ráp vào nhau đâụ

Tôi lườm chàng:

-Không nói chuyện đó nữa, nói chuyện khác.

-Mọi sự trên đời ở đó mà ra, mọi chiến tranh khai sinh từ cái giường.

Tôi nheo mắt:

-Em hết là học trò thầy rồi thầy ơi, giờ anh phải gọi em bằng bà.

Chàng tươi cười:

-Bà Thịnh nhé.

Tôi buột miệng:

-Không biết bao giờ hết đánh nhau để Phong ra lính anh nhỉ?

Thịnh ớ người:

-Phong nào em?

Tôi bối rối:

-Ơ bạn của em, anh ấy đi lính rồị

Thịnh bình thản:

-Vài tháng nữa thôi em ạ.

-Sao anh biết?

-Người ta không ai muốn chết, thời bây giờ đánh nhau không lợi bằng làm hoà nhaụ Những dân tộc văn minh đang xích lại với nhau rồi, bởi người ta hiểu rằng với những vũ khí tân kỳ bây giờ sơ xẩy một chút thôi không còn mống nào sống nổi nữa lúc đó sống với aỉ

Tôi chớp mắt:

-Buồn ghê anh nhỉ đáng nhẽ hai bên phải ôm lấy nhau mừng mừng tủi tủi từ lâu lắm rồị

Thịnh xiết lưng tôi:

-Ôm như anh ôm em bây giờ.

Tôi phụng phịu:

-Anh thật, chuyện gì anh cũng tếu được hết đang nói chuyện đất nước quan trọng, anh so sánh với chuyện ôm nhau, kỳ ghê.

Thịnh nghiêm mặt:

-Kỳ sao được em, cả một Triết thuyết của anh mà em nói kỳ à. Hay chưa, không có tụi mình ôm nhau mất giống hết, hoà bình làm gì nữạ Em để ý coi đánh nhau vẫn đánh nhau, người ta vẫn đẻ con như thường. thử hỏi bây giờ đàn bà họ treo họ khoá không đẻ nữa coi loạn nữa ấy chứ chẳng chơi đâụ Lấy người ở đâu mà xây dựng?

Tôi ngu ngơ:

-Ờ nhỉ, lâu lâu anh nói nghe cũng hay haỵ

Thịnh lăn tôi xuống:

-Thôi dẹp, em bé con biết gì bày đặt nói chuyện người lớn, xem nào em tiến bộ chưả Gì mà khúc gỗ vậy cưng?

Tôi lăn khỏi giường:

-Sáng rồi không nữa đâụ

Thịnh chạy theo, nhìn Thịnh tưởng đến một Adam trong vườn địa đàng, tôi chớp mắt quay đi mở tung cánh cửa, Thịnh hét:

-Coi kìa, nhà bên kia họ thấy Eva của anh hết.

Tôi trốn vào phòng tắm và quên cài cửa cho Thịnh vào theo.


tinhbanvatoi

Chương: 8

Dạ vũ trong thành phố miền cao lạnh hắt hiu với nhạc bập bùng toả ngập phòng, với khói thuốc mờ cho mắt người ta say đắm nhaụ Thịnh có giờ dạy ở Đại học Đà Lạt nên đưa tôi đến đây dạ vũ này trong tuần trăng mật dài hơn một tháng.

Tôi ngồi trong góc tốị Lâu quá không được nhảy nên hai chân đong đưạ Tôi nhảy với Thịnh như moị người vợ khác nhảy với chồng, không e thẹn không xôn xao, trái lại tự nhiên, trái lại bình thường. Thịnh gặp bạn bč, những người bạn cùng học với chàng ở ngoại quốc, họ nói về thành phố xa và dòng sông Seine nhìn sau khói thuốc quyện bay gió sông.

Tôi mê nhảy từ lâu lắm rồi, ôm đàn ông là chuyện phụ, say say là điệu nhạc tình, ngất ngư là đčn mờ là khói thuốc baỵ Thú vị nhất là kiếm một góc khuất, nhâm nhi một chiếc bánh thơm, nhìn chân người ta quấn quít lấy nhau theo cung đàn, nhìn cặp đùi xinh của người đẹp đuổi theo hai chân đàn ông. Nhìn hai mái tóc gục vaò nhau lúc đó họ chẳng thấy gì ngoài nghe hơi thở nhau lẫn trong tiếng nhạc.

Đã có một lần khoảng đời đầy mộng của năm đệ nhất, tôi nhìn cặp tình nhân đẹp trong Tangọ Bước đi nào kiêu kỳ hơn bước tango chập chùng mê đắm, thứ mê đắm nhẹ nhàng thanh thoát hơn Slow. Một chút mộng mơ lẫn trong đa tình, một chút thần tiên lẫn trong trần tục.

Nhìn bốn gót giày da bóng quấn quít đuổi bắt, vờn nhau mê man trên sàn gỗ, tôi mê quá cứ ngồi nhìn hàng giờ. Về nhà tôi bỏ hơn một tuần lễ không học bài, cặm cụi làm bốn giày vải bằng nhung đỏ hồng như nhạc tangọ Mỗi chiếc giày đựng một bông hồng và gắn trên một thảm cỏ giả theo đúng bước nhảy tangọ Tôi đem tác phẩm cưng của mình bày trong tủ kính ai đến cũng khoe và đố họ đoán tôi muốn nói gì?

Chẳng ai nói được hết, trừ một mình Phong. Khi chàng vào thăm, tôi hỏi:

-Anh ra Trang cho coi cái này nàỵ

Phong ghé mũi vào tủ kính rôì nheo mắt:

-Con bé lãng mạn quá nhỉ, nhảy Tango thế này thì nhất em rồị Anh cũng thích nhìn ngươì ta nhảy như thế này lắm, nhìn ngắm cuộc đời bao giờ cũng sướng hơn nhảy vào cuộc, quay trong cuộc đời như cơn lốc.

Tôi cảm động nhìn Phong, vậy mà có vài chàng buột miệng hỏi:

-Trang làm bốn chiếc giày đựng hoa chi vậy, mua cái bình về chưng phải đẹp hơn không?

Tôi khoanh tay cười với họ. Bây giờ trong nỗi váng say của nhạc bập bùng trôi trên khói thuốc. Tôi ngồi nhìn những bước đi vờn bắt nhau Mắt đắm đuối buồn, họ gục trên vai nhau, tôi dựa lưng vào ghế cho hồn lênh đênh, dĩ vãng cũng mờ như đčn màu, tình yêu cũng ngọt ngaò như cung đàn tha thiết bay lên. Tiếng kčn đồng rền rĩ như vọng về từ nơi nào, rất xạ

Thịnh trở lại ngồi xuống bên tôi:

-Em thích không?

Tôi gật đầu:

-Lâu quá em mới sống lại không khí này, ai vừa nói chuyện với anh đó?

Thịnh hờ hững:

-Ờ một người bạn củ.

Tôi nhỏm người lên, rôì tôi lại ngồi lặng xuống. Tôi bóp lấy bàn tay của chồng, hai môi lắp bắp không thành tiếng. Nhạc tango hồng ru đưa dĩ vãng, buồn run hai môị Phong vẫn mắt buồn thăm thẳmg, vẫn dáng dấp ấy, vẫn nụ cười lãng đãng xót thương. Chàng đi những bước dài về phía tôi và Thịnh, mái tóc vẫn bồng bềnh gió sương. Chàng nghiêng người, nụ cười chàng buồn hơn bao giờ, nghiêm trang hơn bao giờ.

-Xin phép giáo sư.

Chàng dơ tay mời tôị Tôi lặng người đưa mắt nhìn chồng như đợi chờ, Thịnh lịch sự mỉm cười:

-Em nhảy bản Tango này đi, đây là giáo sư Phong trước ở Văn khoa Huế, em biết chứ?

Tôi nhìn Phong thật mau, một vũ trụ hồng hoang xa xưa rủ nhau về nép trong cung đàng, cho tuổi buồn ngày xưa tha thiết yêu anh, cho ngày tháng dài trong nhung nhớ giờ vỡ tràn lênh láng.

Tôi lẳng lặng đi trước Phong nữa bước ra piste, trong mắt tôi rő đầy hình ảnh Phong phiêu bạt ngay trong dạ vũ, nụ cười chàng vẫn còn khinh bạc, đôi mắt vẫn còn xa xăm. Tôi tưởng với tháng ngày yên ấm no đủ bên chồng, tình yêu đầu tiên chắc đã tan baỵ Bây giờ tôi lao đao, bây giờ tôi ngây ngất. Tôi ngủ yên trong hạnh phúc bình thường và chợt thức dậy bừng bừng sôi nổi vì đôi mắt Phong.

Phong nhẹ nhàng ôm lưng tôị Nhẹ nhàng giữ lấy tay tôi bước đi mềm lướt trên cung đàn cho từng bước lâng lâng xa chồng, cho từng phút một dần quên mình một kẽ mang gông. Phong thấp giọng:

-Không ngờ được gặp lại Trang ở đâỵ

Phong cười buồn:

-Anh được phép gọi Trang như ngày xưa chứ?

Tôi chớp mắt:

-Em khác ngày xưa nhiều lắm saỏ

Phong lắc đầu:

-Trái lại thì có, anh tưởng gặp em qua dáng dấp mệnh phụ, anh đi tìm những người đàn bà, đàn bà một tí, không ngờ em vẫn mi nhon như xưạ Em dở quá, có chồng rồi trông như học trò thế này, dở thật.

Chàng nhấn mạnh:

-Còn tệ hơn sinh viên nữa, đáng nhẽ em phải bới tóc cao, trét phấn son và hột soàn đầy ngườị

Tôi ngượng ngịu:

-Em không quen.

Chàng mỉm cười:

-Hạnh phúc không?

Tôi gật:

-Cũng như anh, như mọi ngườị

-Như anh sao được, em biết giờ anh làm gì không?

Tôi lắc đầu phong nói tiếp:

-Anh làm tới binh nhì rồi nhé, oai không?

Tôi gật:

-Oai chứ, thời giờ lính là nhất.

Chàng vẫn cười:

-Anh tự cười thầm anh, nghe tin em ở Đà Lạt đi phố anh cứ nhóng mắt tìm một bà mập mập chút, ai ngờ em gái anh vẫn lí lắc thế này dở dở quá.

Nụ cười chàng vẫn như ngày xưa, nữa mỉa mai, nữa thương đờị Tôi đi theo tay chàng diù dặt, tôi thở gần chàng và tay trong taỵ Chưa bao giờ gần nhau như hôm naỵ Cám ơn những người từ phương xa bên kia chân trời dở ra trò khiêu vũ cho tôi được mỗt lần quấn quít bước chân chàng.

Nhạc hồng Tango ơi, xin dài lê thê mãi xin đčn mờ ngàn năm vẫn mờ để tôi gục trên vai anh mà chồng không thấy, để tôi bóp nhẹ bờ vai gió sương của chàng. Tôi kín đáo đưa mắt nhìn Thịnh. Chàng đang nói chuyện với người bạn, đôi mắt hờ hững nhìn sau lưng tôị Đôi mắt bí ẩn và kín đáo khôn lường, gương mặt bình thản như mọi ngày, buồn vui như nhaụ

Một lần đó thôi, với nhạc chập chùng với bước mê say và kỷ niệm đẹp như ngàn ánh sao, và hạnh phúc êm ái như cung đàn khi nhảy với người tình đầu tiên. Dần dần tôi quên mất Thịnh, tôi quên rằng tôi đã có chồng trong vòng tay chàng êm ái, dưới tia nhìn ấp ủ, tôi hoàn toàn là con bé Trang si tình ngày xưạ

Thỉnh thoảng bắt gặp đôi mắt Thịnh tôi ngập ngừng quay đị Tôi bâng khuâng hối hận. Đời cho tôi thành người đàn bà gian dối ngoại tình ngay trước mặt chồng. Nhưng chưa bao giờ tôi hạnh phúc như đêm nay, chưa bao giờ nhảy với ai lênh đênh như với chàng, tôi xưng em với Phong ngọt lịm hơn dường, như từng xưng em với chồng. Phong trầm giọng, tiếng nói êm và dịu:

-Em y hệt như ngày xưạ

Tôi mỉm cười:

-Mấy tháng đây xa xôi gì mà anh dùng chữ ngày xưa hoài vậỷ

Phong gật gù:

-Có nhiều người đàn bà chỉ xa cách mấy tháng đã không còn là người đó nữa, với em thời gian vô nghĩa rồi Trang ạ. Bây giờ nhìn em cười anh cũng vui y như ngày nào ở huế, nụ cười hiền như tiên.

Tôi chúm môi:

-Em mà hiền?

Chàng gật:

-Hiền chứ, giá anh có em làm vợ hỉ?

Tôi ngước mắt:

-Tại ai anh biết không?

Chàng thở dài:

-Chẳng lỗi tại ai cả, tại số anh nó không ra gì, em hạnh phúc không, nói cho anh mừng đị

Tôi nheo mắt:

-Hình như anh hỏi em câu này rồị

Chàng gật:

-Anh biết, nhưng anh cứ hỏị

Tôi buộc miệng nói thật khẽ:

-Em vẫn nhớ anh, khó quên nhau quá.

Chàng thì thầm:

-Anh cũng vậy, nghe em lấy chồng anh vừa mừng vừa tiếc, vừa vui vừa buồn.

Tôi chu môi:

-Vừa ghét vừa thương nữa chứ.

-Không ghét nổị

Tôi hỏi:

-Sau vụ đó anh đi đâủ

-Anh về Huế rồi biến động xảy ra, đưa anh vào lính.

-Anh đi lính thật?

Chàng cười:

-Bộ em tưởng anh đùạ

Chàng vừa dìu tôi đi trong tiếng nhạc bập bùng, vừa thò tay vào túi móc thẻ cho tôi coị

-Tin chưả Binh nhì như ai chứ dỡn sao, biết anh đóng lính ở đâu đầu tiên không? U Minh, trời ơi! Nhớ em kinh khủng, xứ gì lê thê dằng dặc.

Tôi nhìn ảnh Phong trong thẻ bọc nhựạ Tóc hớt cao trụi lủi, áo lính nhẫn nhục:

-Ai biểu anh, ngông cho lắm vào, đàn ông Việt Nam đáng kính đàn ông Việt Nam đáng phục hơn mọi người, học một đàng, làm một nẻo, vẫn cười tươi bằng mắt, vẫn hiên ngang làm ngườị

Phong cười nhẹ:

-Không làm người thì làm gì giờ cưng?

Tôi xa vắng:

-Bộ anh không buồn?

-Buồn có lợi gì đâu em?

Tôi đăm chiêu, bàn tay ấn xuống trên vai chàng, hai mắt ngước nhìn đắm đuối:

-Anh không đi đúng con đường anh ước mơ, tương lai đã không như anh nghĩ, phải hồi nhỏ đi học, lớn lên vào đại học anh định đi lính không?

Chàng mỉm cười:

Đĩ nhiên là không.

-Thấy chưa, anh định một nẻo, nó đi một đàng, em mà như vậy em uất lên mà chết.

-Thế em định gì nàỏ

Tôi long lanh mắt:

-Em ấy hả? Em là con gái em lớn lên đi học, chờ chồng rước đi yên làng yên xóm, yên mẹ yên chạ

-Thế thôỉ

Đĩ nhiên, anh biết rồi còn giả vờ. Anh này, em mơ anh làm gì anh biết không?

Chàng tò mò:

-Sao nói anh nghe coị

-Em thích anh làm tổng trưởng.

Chàng nửa đùa nửa thật:

-Đã có lần người ta mới anh làm tổng trưởng giáo dục.

-Trời ơi hách thế đúng rồi đó, để làm gì biết không? Để nghiên cứu xem đất nước mình trong tương lai cần phát triển về cái gì, và hướng nền giáo dục mình theo đó sử dụng mọi người đúng ý nguyện và khả năng của họ vẫn hơn chứ anh. Thấy anh miệt mài học bao nhiêu năm giờ đi lính em buồn cười quá. Sức mấy anh đánh trận hay bằng lính dù.

Chàng thì thầm:

-Sắp hết bản nhạc rồi em ơi, nói chuyện tụi mình đi em...

Tôi ngậm ngùi:

-Noí gì bây giờ anh?

-Em hạnh phúc không? thịnh dễ mến không?

Tôi gật:

-Đáng kính lắm.

Chàng cười buồn:

-Anh mừng.

Trở về bàn với Thịnh, tôi không dám nhìn thẳng mắt chồng, tôi gian dối nhìn mơ hồ ra piste, nhìn mông những bức tranh trên tường. Đà Lạt mới có những lò sưởi bằng gạch đỏ thẫm, mới có những trần nhà không cánh quạt trần và đà lạt cho tôi ngồi vo vai vòng tay, đắm đuối dấu kín vẫn là đắm đuối, dői theo bóng Phong. Tôi giữ nét mặt nghiêm lạnh, nhưng tôi không thể không nhìn Phong góc tối bên kiạ

Mổi lần Thịnh quay đi là một lần tôi đắm đuối tìm Phong để trao nhau một tia nhìn thầm kín. Những bản luân vũ mờ quay ta thiết, những khúc slow buồn nhức cả tim, tôi vẫn ngồi im bên chồng, Thịnh biết hay không tôi không rő, tôi thấy chồng tôi bình thản như bao giờ, đôi mắt lặng lờ sau vòng kính trắng, nụ cười châm biếm , nụ cười xạ

Tôi ngán sự im lặng khó hiểu của Thịnh nên đành xích tới gần:

-Anh không nhảy đị

Thịnh cười:

-Hình như em không thích nhảy với anh. Tụi mình biết nhau quá rő nên em hết tò mò.

Tôi cắn răng:

-Anh nói gì kỳ quá, mình nhảy với nhau hoài người ta cười, anh phải nhảy với bà này bà kia chứ.

Thịnh nhìn thẳng mắt tôi:

-Em khuyến khích anh?

Tôi nhìn ra xa:

-Lịch sự tối thiểu phải như thế, kẻo em mang tiếng giữ chồng bo bo như mấy bà lấy chồng muộn, sợ xuân sắc mình đã phải giữ chồng hơn giữ mả tổ.

-Ghê nhé, còn em, em không sợ mất nên không giữ, em còn trẻ quá đi với anh không ai tin em là vợ anh cả, em yên trí lớn phải không?

Thịnh chợt nhíu mày:

-Ŕ anh quên, phải anh Phong là bạn cũ mà vài lần em nhắc tên không?

Tôi đành gật:

Đạ hồi học ở Huế em quen anh ấỵ

Thịnh lơ đãng:

-Anh ấy trở lại kìạ

Tôi nghe thắt trong ruột, chẳng lẽ Phong mời tôi nhảy với chàng nữả Nhỡ Thịnh từ chối thì saỏ Vào phòng nhảy đàn bà lệ thuộc đàn ông hoàn toàn, mấy ông Tây ngơ ngơ vậy mà khôn dữ.

Phong nghiêng người chào Thịnh chào tôi rồi bất ngờ đi thẳng ra cửạ Tôi đau đớn dù không hiểu tại sao mình lại đau đớn, mặc Thịnh trầm ngầm, tôi nhìn theo vai áo của chàng, bộ vét xám bờ vai hơi nghiêng, bước đi bình thản, còn gì nữa không mà sao tôi yêu chàng mãi như thế nàỵ Có chồng sang, chồng giàu tôi vẫn chưa nguôi thương nhớ chàng, tôi vẫn nhói lòng thắt tim khi phải nhìn lén sau lưng. Không thể được, Thịnh đáng kính, Thịnh cao thượng, tôi phải yêu chồng mãi mãi, phaỉ làm một người vợ chung trinh suốt đời, tôi chỉ có quyền nghĩ đến Thịnh thôị Đời một người đàn bà có hơn một người đàn ông là bắt đầu gian nan bắt đầu chụp lặn.

Đừng nghĩ đến Phong nữa, hay có nghĩ đến đừng xôn xao đừng sôi nổị Quên người ta đi phong là chồng của Lan chi cơ mà, bao nhiêu tiền kiếm được chàng đem về dâng hết cho Lan Chi như Thịnh đã đưa cho mình trọn cả số lương hàng tháng không thiếu một cắc. Tiền là giấy thật đó, vô nghĩa và bấp bênh, hôm nay tờ năm trăm còn là tiền, ngày mai có thể là giấy lộn gánh hai thúng đem đổi lấy gạo nhưng tiền là vật chứng minh cho người ta tin nhau kể cả vợ chồng lẫn con cáị

Chàng yêu nhạc Tango, như yêu mà hồng trên má con gái Huế Đông phương huyền hoặc, chàng yêu bước nhảy tango kiêu sao của phương tây xa xôị Chàng ngồi trầm tư nhìn khói thuốc bay để đợi tango mới đến dìu tôi nhảy, mới cười buồn nghiêng phiến tóc giờ bớt bồng bềnh như thưở thư sinh xưạ Để bây giờ tôi lạnh, để bây giờ tôi hết dám nhìn thẳng mắt chồng. Tôi không quen nói dối, gian dối khổ hơn bị gian dốị

Từ một con bé nhà nghčo tôi nhảy lên làm bà giáo sư. Tôi no ăn, đủ mặc, tôi hết phải toan tính từng đồng bạc cắc, tất cả nhờ ơn chồng, suốt đời tôi làm nô lệ cho Thịnh, trả chưa hết ơn cao ơn dầy của Thịnh. Buổi sáng tôi hết nhịn quà. Buổi chiều tôi ăn cơm Tây, dễ gì tôi bỏ được Thịnh?

Đừng nhắc nhở Phong nữa Trang, mày ngu dại đã mhiều phen rồi, đàn bà hay bỏ mồi bắt bóng, hạnh phúc không đến hai lần, trượt dịp may bất hạnh mãi mãị

Thịnh trầm giọng:

-Em nghĩ gì đó?

Tôi bàng hoàng:

-Gì cơ anh? Không, em có đói đâủ

Thịnh bật cười:

-Em trẻ con thật, bộ đói sao anh hỏi nghĩ gì đó là nghĩ ra đóỉ

Tôi ngượng ngịu:

-Tại anh đó, em đang mải nghe nhạc, hỏi bất tử ai mà nghe nổị Xin lỗi anh vậy nhé.

Thịnh nghi ngờ:

-Em sao thế, nụ cười em gượng gạo làm sao ấy, mệt hở? Thôi lần sau thú thật em yếu sức với anh đi nghe, mới sơ sơ vậy coi bộ đã đừ rồị

Tôi nguýt dài:

-Thôi đi lại nghĩ bậy rồị

-Không được, phải thay đổi quan niệm đi chứ, chuyện vợ chồng quan trọng nhất em cho là chuyện bậy, hỏng quá.

-Em không cho là bậy, nhưng kỳ thí mồ.

-Sao lại kỳ, bộ em không thích? Em không cảm thấy gì hết, coi chừng em đau đó.

Tôi hất tay Thịnh:

-Thôi đi tướng ơi, để em nghe nhạc với chứ.

Thịnh cười nhẹ. Trí thức vốn lẳng ngầm, vốn chơi ngông trong phòng bù cho những lúc phải đóng vai đạo mạọ

Tôi không muốn nhắc đến Phong nữa, nhưng càng không muốn nhắc bụng tôi càng nhớ nôn naọ Đêm nay anh đi đâu, chắc một ình trên những cơn dốc đầy gió đầy hương thơm hoa lan. Điếu thuốc nào cho anh nguôi quên tháng ngày cũ? tại sao anh bỏ về giữa chừng dạ vũ, sao anh chỉ nhảy với một mình em? Sao anh vẫn như ngày xưa dù đã vào đời lính. Mi mắt tôi cay cho hai giọt nước mắt thầm lăn xuống. Muốn quên anh để thương anh hơn, muốn lạnh lùng để xót xa hơn. Đêm nay em về trong tay chồng, căn phòng có chăn bông dầy, có gối êm, có nước hoa thơm để ngủ mà quyến rũ chồng em ôm em thật chặt mà dìu chồng về chốn cao lâng lâng. Đêm này em về, rúc trong ngực hồng gỡ kính cận cho chồng, nên một với chồng. Còn anh, anh một mình lang thang xứ này lạnh lùng xứ này không chăn nào ấm bằng chăn thịt. Tội nghiệp cho anh và cũng giận hờn cho anh. Đêm nhiều sương mù nhiều hiu hắt cho anh đi một mình, hai tay trong áo, một mình tỉ tê với điếu thuốc thơm, một mình cảm nghe hơi thở mình, cho anh leo dốc, cho anh xuống hồ một mình, em về em rúc nách chồng em yêu chồng để gian dối, để đền tội để ăn năn. Em về em có vòng tay Thịnh ấm, anh về ôm lấy thân anh phong trần cô đơn.

-Noí gì lầu bầu trong miệng vậy, rủa chồng hở?

Tôi lắc đầu:

-Hôm nay anh la em hoàị

-Anh la em bao giờ, đàn ông như anh đời nào dám la vợ nhỉ? Tan cửa nát nhà người ta cười vaò mũi anh chứ cười aỉ

Tôi ngồi im. Phong đi rồi dạ vũ mất vui lòng mình lạnh tê đi được, đã bảo đừng nhớ Phong nữa, sao tôi cứ nhớ hoài, nhớ liên lỉ không nguôị

Thịnh ngồi vắt chân hút thuốc vặt, đuôi mắt nheo lại nụ cười mím chi, chàng để tôi nhảy với Phong và chàng ngồi lại với bạn bč. Tôi muốn chàng nhảy với bà này cô kia cho Phong dễ dàng mời tôi ra piste nữạ Thịnh khôn thật, Phong đành về không.

Khuya đêm trở về nhà, xe Thịnh bò êm trên mặt đường lành lạnh, mặt hồ soi bóng đčn vàng vọt, gió lạnh đầy ắp. Thành phố là cái máy lạnh khổng lồ để nhìn bất cứ người đàn ông nào một mình co ro trong áo lạnh, tôi cũng nghĩ đến Phong.

Cánh cửa cuối cùng cài chặt lạị Căn phòng ấm hẳn lên. Tôi ngồi thừ người trên ghế êm không buồn thay áọ Thịnh mở tủ lôi áo ngủ đem đến cho tôị

-Thay áo đi em, muộn rồi đấỵ

-Lạnh thấy mồ cởi áo ngại quá.

-Bộ để nguyên áo dài đi ngủ?

Tôi ôm hai vai:

-Rét ghê anh nhỉ?

-Anh thích đàn bà ở Đà Lạt, mắt môi đều tình da êm da ấm nhất là giữa hai đùị

Tôi nhăn mũi:

-Hồi đi học em cứ ngỡ mấy ông thầy không bao giờ dám tán gái chứ, ai ngờ còn ghê hơn người thường nữạ

-Anh là người thường đấy chứ.

Tôi vẫn lười biếng để nguyên áo dàị Thịnh bước tới định cởi giúp tôi mỉm cười:

-Thôi tướng ơi, để mặc em chẳng có dại đâụ

Thịnh cười trừ leo lên giường đọc sách. Thịnh không thể ngủ nếu thiếu sách, phải đọc một cái gì Thịnh mới ngủ ngon được.

-Hồi chưa có em, mỗi tối anh đọc chừng hai giờ có khi hơn. Bây giờ em là quyển sách kỳ thú nhất, nên anh chỉ đọc chút chút thôị

Tôi tròn mắt:

-Em là quyển sách của anh?

-Đúng rồi, hôm đầu tiên anh đánh vật với em mới mò ra đường, gian khổ quá phải không? Dần dần anh đọc dễ hơn, trơn tru hơn và thú vị hơn.

-Mai mốt cũ đem bỏ vào thư viện.

-Một chỗ danh dự nhất, sách càng cũ càng quý em không biết à?

-Em không thích làm một quyển sách cũ đâu, em thích mớị

-Mới khó đọc, khó hiểụ

-Bộ hôm mới anh không thích.

-Thích chứ, nhưng đổ mồ hôi, vào đây em, ngồi làm gì ở ghế đó.

-Đêm nay em ngủ một mình ở ghế nàỵ

Đỡn không.

-Nói thật đó.

-Tại saỏ

-Tự nhiên em thích, ngủ chung hoài mất tự nhiên quá.

Thịnh mỉm cười:

-Cũng được, tùy em anh không ép.

Tôi quay mặt đi làm mặt giận. Tôi nằm co trên ghế một lúc sau Thịnh gấp quyển sách:

-Làm thật đó à?

-....

-Lạnh chết cưng ơi, anh nhường chăn cho em nàỵ



tinhbanvatoi

-Ma nhát rán chịu nghe, anh ngủ đâỵ

Tôi co người thêm một tí nữa, tự nhiên lại giận chồng, rồi giờ nằm co rọ Nước mắt tôi trào ra từ lúc nào ấm ức trong cổ. Thịnh mò đến:

-Cưng sao tự nhiên giận anh?

Tôi để tay chàng xuống:

-Ai thčm giận anh.

-Đi vào ngủ.

-Vào đâủ

-Giường của tụi mình.

-Em không chịu đâụ

-Anh sẽ làm em chịụ

Và Thịnh làm thật, cuối cùng tôi cũng để Thịnh bế lên giường, ôm lấy tôi, cái chăn ấm nhất dễ mê nhất là chồng của mình, đừng mơ tưởng hão huyền Trang ơị

Buổi sáng Thịnh băng qua vườn sang thăm bà cô ruột của chàng bị đau nhẹ từ chiều hôm quạ Ngôi nhà rộng con cái đông của cô mỗi đứa một phương. Gia đình Thịnh danh gia thế tộc, con trai học ngoại quốc, con gái lấy chồng sang. Thịnh không quý tiền, không cầm làm tiền, vì từ nhỏ tới lớn chàng chưa biết khổ.

Từ nhà cô chàng sẽ đi thẳng lên Viện dạy liền bốn giờ Triết. Tôi rãnh rỗi đi ra đi vào bên trong cửa kính. Đàn bà lấy chồng giàu là an nhàn thơ thới, mẹ nói không sai, gặp Thịnh là trúng số cặp bảy rồi đó con.

Tôi khoác thêm áo lạnh thẫn thờ xuống dốc, dưới kia là mặt hồ lảng đảng khói sương lêm đêm hoa tím, bên kia là ngọn đồi cỏ xanh êm như phiến nhung. Núi đồi chập chùng im lìm bao bọc lấy một cánh hồ rộng với sương mù với gió hắt hiu, Hồ Xuân Hương đa tình hiện thân nơi đây cho từng cặp nhân tình đi sát vào nhaụ Mười giờ sáng rồi, trời còn nắng lụa, thứ nắng phơn phớt vàng vừa đủ làm hồng má con gái thơ ngâỵ Mười giờ sáng trời vẫn là khói lá sương.

Tôi đứng dưới một gốc cây, kéo cầm trong tay như mọi ngày, sáng nào tôi cũng lang thang đi kiếm hoa về chưng bàn ngủ. Thịnh thích phòng ngủ phải có vài bông hoa tươi, vài giọt nước hoa trầm và một ngọn đčn vàng. Anh chàng mê màu hoàng đồng áo quần xe cộ cái gì cũng màu hoàng đồng hết.

Chiếc Honda phóng tới, tôi trố mắt nhìn Phong gọi chới với:

-Anh Phong, anh Phong.

Phong ngừng xe:

-Có duyên thật, anh đi kiếm em, lù lù đứng đây, trời chưa ghét anh.

-Tại Đà Lạt nhỏ.

-Ừ đẹp quá nên nhỏ quá, em đi đâu đó?

Tôi dơ cái kéo:

-Đi cắt hoa, nhà em đây này...

Phong đưa mắt nhìn ngôi nhà cười nhẹ:

-Haí hoa bắt bướm em hạnh phúc thật, an nhàn thật, người ta đói khổ, người ta chạy loạn, em đi cắt hoa, nhất em rồi đấy nhé.

-Anh nói tiếng bắc bằng giọng Huế nghe vui quá.

-Mình đứng đây có bất tiện không em?

Tôi nhìn sang toà nhà bên cạnh nói:

-Mời anh vào nhà em chơi vậỵ

-Có ai ở nhà không?

-Một con bé giúp việc, Thịnh dạy trên Viện.

Phong nhìn quanh:

-Ấm cúng quá nhỉ?

CHàng ghé mắt nhòm phòng ngủ:

-Nơi thiêng liêng...

Tôi mời Phong ngồi ghế, mời Phong tách trà nóng, chuyện trò vu vơ đi chơi một vòng với Phong, trời ơi thơ mộng phải biết, tình phải biết. Đà lạt thiếu gì nơi ươm đầy tình ái, thiếu gì nơi nung nấu tình yêu nhưng mình đã có chồng, chồng mình đáng kính và đáng yêụ

Gặp người yêu cũ trong nhà chồng nhạt nhẽo gượng gạo như khách lạ. Tôi lúi cúi cắm hoa, Phong ngồi bên kia cười thật buồn:

-Em đi ra đi vào phòng ngủ, bếp, phòng khách rồi phòng ngủ. Thịnh tu bảy kiếp mới được em, em là người đàn bà đẹp nhất khi ở nhà, hiếm lắm đấy nhé, ở nhà em đẹp gấp ngàn lần ngoài đường, thường thường đàn bà khác họ chỉ đẹp ngoài đường.

Tôi chớp mắt:

-Anh nịnh em rồi nhé, em chả có tin đâụ

-Anh làm gì có quyền đó, anh nhận xét thôi đấy chứ, bộ Thịnh không khen em đẹp?

Tôi lắc đầu:

-Không, chồng khen vợ đẹp là dạị Thịnh bảo thế.

-Đẹp phải khen chứ.

-Đẹp bằng chị Lan Chi không?

Chàng nghiêm mặt:

Đẹp cô đi, nói nhảm không.

Lại im lặng, yêu nhau trong cảnh này cũng đành phải im. Một lúc sau tôi ngập ngừng:

-Buổi chiều anh chờ em ở nhà thờ nghẹ

Phong sáng mắt:

-Thật không? Em dám không?

Đám, mình có làm gì bậy đâu, em cần nói chuyện lâu với anh một chút.

Phong đứng lên

-Anh về nhé.

Nhưng đã trễ rồi, Thịnh dừng xe trước hiên cười nhạt bước xuống, tôi chạy ra đón chồng:

-Có anh Phong hôm qua đến thăm đó anh.

Thịnh bình thản:

-Thế hở?

-Bạn cũ của em ở Huế đó anh.

-Thế hở?

-Anh ấy ngồi chờ anh đó.

-Quý hoá quá hở.

Tôi mím môi nhưng vẫn phaỉ cười thật tươi:

-Anh dạy về sớm thế?

-Em thích anh về muộn?

-....

Phong đứng lên, hai người đàn ông bóp tay nhau trước mặt tôị Phong cười và Thịnh cũng cườị Tôi mê đàn ông, yêu đàn ông vì họ bí mật không cùng, vì họ cười không hở miệng, vì họ nói không hết lời, vì họ trầm trầm u tốị

-Chào anh, tôi ghé thăm xem chị có cần nhắc chi về cụ ở ngoài ấy không, ngày mai tôi ra Trung.

Thịnh lịch sự:

-Mời anh ngồi chơi đã, anh biết cụ tôi ngoài Đà Nẵng?

Phong gật nhẹ, Thịnh hỏi:

-Lúc này hình như anh hết làm phụ khảo ngoài đó rồỉ

Phong mỉm cười:

-Tôi động viên anh ạ.

Quay sang tôi, Thịnh nói:

-Em ngồi nói chuyện, anh vào thay áo chút xíu, xin anh cứ tự nhiên chọ

Thịnh quay lưng đi tôi nhìn theo chồng rồi nhìn Phong. Cái gì rần rần trong người, cái gì tê tê hai mông cái gì nhức nhức hai lòng bàn taỵ Không khí nặng không khí đầỵ Tôi ngước cổ ngáp nhẹ một cái cho đỡ nghẹt.

Phong cũng hơi khựng người, chàng nhìn một bức tranh, Thịnh trở ra ngồi xuống ghế:

-Nhà tôi nhắc đến anh luôn, đi lính vui không anh?

Phong đưa mắt nhìn tôi:

-Cũng vui buồn lẫn lộn anh ạ.

-Nhà tôi vẫn mong hoà bình mau đến để anh được ra lính đấy chứ.

Tôi nhìn Thịnh không biết chàng muốn gì, Phong cười:

-Cám ơn anh ,anh vẫn đi dạy đềụ

Thịnh phì phčo điếu thuốc:

-Bởi vậy bà xã tôi chê đời buồn đời nhạt. Bà ấy mê cái gì sôi nổi, cái gì bấp bênh.

Ngôn từ hai người cứ thế đều đều tiếp diễn. Lịch sự nhưng nhạt. Tử tế nhưng gai góc. Phong ngồi một lúc cho phải phép rồi đứng lên kiếu từ:

-Xin lỗi đã phá rầy anh chị ít phút.

Thịnh nghiêng người:

-Không sao, thỉng thoảng khi nào tôi có nhà mời anh ghé chơi cho vuị

Năm chữ 'khi nào tôi có nhà' Thịnh dùng làm tôi và Phong đều đỏ mặt. Phong về cả giờ, mặt Thịnh vẫn lạnh tanh như đồng, nụ cười thấp thoáng, nhưng không nóị Thịnh đọc sách chờ cơm, ăn cơm xong đọc sách chờ ngủ. Tôi nằm một bên như không có, quay mặt ra với chồng, chồng chúi đầu yêu sách, quay mặt vào tường chồng lặng lẽ thở rạ

Tôi chờ đợi bàn tay phù thuỷ của chồng ra ơn tha thứ. Tôi chờ đợi phiến môi của chồng rà mềm trên gáỵ Không đêm nào không cám ơn nhau, giờ chàng đeo kính đọc sách, điệu này đọc suốt ngày đọc suốt đêm.

Tôi vờn tay rồi lồng nhẹ vào chân tóc chàng. Thịnh hất tay tôi, giọng thật sắc:

-Nhớp!

Nước mắt tôi rơi xuống, tôi nghẹn ngào nhìn chồng. Thịnh nhắm mắt lại vứt quyển sách xuống, tháo kính đi, vắt tay ngang trán, chàng ngủ, giấc ngủ vờ nặng như hình phạt.

Tôi đi ra, tôi đi vào, chồng tôi vẫn nằm im như cái xách, ngồi xuống bên chàng, hay bỏ đi, với chồng vẫn là không không. Càng lúc tôi càng nhớ Phong hơn, day dứt và khổ sở vì chồng tôi càng xúc động bởi tình yêu nhẹ nhàng mơ hồ của Phong.

Suốt buổi chiều Thịnh không nói một lời với tôi ngoài chữ nhớp cay chua đó. Suốt buổi chiều tôi đeo tấm thân nặng nề tội lỗi lết ra lết vào dưới đôi mắt nghiêm khắc của chồng. Đôi mắt Thịnh mím lại khi cười nhạt. Đôi mắt Thịnh hả hê khi hành tội tôi bằng sự im lặng dai lê thê của chàng. Chàng phạt tôi và không cho tôi biện hộ. Không hỏi tội mà chỉ phạt. Nếu chàng đừng im lặng, chàng la, chàng hét có lẽ tôi cuống cuồng quên cái hẹn với Phong, đằng này chồng tôi cao tay quá, chàng tu thành tinh rồi, chàng im lặng hàng mấy tiếng đồng hồ nên tôi được đà lặng lẽ bỏ đị Tôi đánh phấn hồng phơn phớt má, tôi kẻ mắt xanh tô mi đen, Thịnh vẫn ngồi như pho tượng trầm tư mặc tưởng, cho anh trầm tư cho anh suy tưởng, tôi đến với Phong, tôi cần thở, không khí nặng quá, phổi tôi sắp nghẹt.

Tôi chờ thịnh chạy ra ôm giữ lấy tôi lạị Không chàng vẫn cúi xuống quyển sách. Người đâu có người lì thế. Mới bắt gặp vợ tiếp đàn ông trong phòng khách đã ghen chết người thế này, điệu này gặp vợ trong phòng ngủ với đàn ông chắc biến thành đá.

Tôi phăng phăng trên những bực đá xuống đường. Điệu này chắc chồng mình im lặng cho đến tận thế đâỷ Phong ngạc nhiên khi thấy tôi bước xuống xe:

-Anh tưởng về không rồi chứ, anh chờ cầu may thôị

Tôi mỉm cười:

-Thịnh mãi đọc sách, nên em đi dạo với anh một vòng cho đỡ buồn.

Phong gật gù:

-Có nghe danh Thịnh vua mê chữ.

Tôi cười:

-Liều với anh một bữa xem saỏ

Phong e ngại:

-Đừng ẩu Trang, kiếm chỗ nào kín đáo ngồi nói chuyện chút rồi về.

Tôi nheo mắt:

-Sao anh còn chờ em?

-Vì anh yêu em.

Tôi nhìn quanh, không gặp ai quen của chồng, Phong kêu taxi đưa tôi đi xạ Quãng vắng nào cũng là cảnh đẹp trùng trùng núi cao, lớp lớp rừng xanh đậm. Ngôi chùa cổ nằm trên đỉnh đồi, con dốc đứng sừng sững những cổng gỗ sơn đỏ thiếp vàng. NGồi đây tôi và Phong nhìn sang ngôi chùa bên kia thung lũng. tiếng chuông chùa buồn ngân vang xa xa, mái ngói cong cong, ẩn hiện trong lùm cây xanh xao huyền thoại như đường cong tuyệt vời những vị sư nữ trẻ, má cũng hồng môi cũng tươi, đêm đêm ngủ trong đó, dấu kín nhan sắc trong áo tu trì. Tôi dơ tay chỉ:

-Anh thăm chùa sư nữ đó chưả

Phong gật:

-Rồi, mê luôn.

-Mê hả, mắt bồ câu hay mắt lá răm.

-Mắt lá răm, đi tu mà mắt lá răm, trời ơi tuyệt.

Tôi nhìn sang bên đó:

-Mai mốt thất tình em cũng làm sư nữ tụng kinh ở đó.

Phong cười:

-Em mà thất tình?

-Biết đâu ngày mai Thịnh bỏ em, biết đâu được.

-Sao không làm bà sơ?

Tôi nhún vai:

-Tu bên em khó lắm, thất tình họ không nhận đâu, bộ cứ chồng bỏ thì làm sơ được? Mấy bà mẹ khó lắm anh ơi, em làm sư nữ mắt lá răm kìa, thỉng thoảng anh lên thăm.

Phong cười:

-Anh cũng cầu cho Thịnh bỏ em để anh rước về tu ở nhà anh, anh làm sư cụ, em làm sư bà.

Tôi nhăn mũi:

-Loạn nhỉ, tu kiểu đó ai tu chẳng được.

-Khó lắm em ơi, ai biểu em ai tu chẳng được.

Phong chợt buồn:

-Sáng nay gặp em vừa mừng vừa buồn.

-Sao thế?

-Em hạnh phúc quá.

-Cám ơn anh.

-Sao lại cám ơn?

-Được người ngoài tưởng mình hạnh phúc, vui chứ.

-Hôm nay coi bộ cay đắng quá.

-Buổi chiều đẹp.

-Thung lũng đẹp.

-Em đẹp.

-Mắt anh đẹp.

Chàng lắc đầu:

-Đừng khen đàn ông đẹp, anh chúa ghét đàn ông đẹp traị

Tôi cười:

-Anh xấụ

Chàng gật:

-Được.

Chàng vuốt tóc tôi:

-Điều anh cảm động nhất là em vẫn như ngày ở Huế, em vẫn là Tố Trang thuở đó, nhiều lúc anh quên biến em đã có chồng.

Tôi thú tội:

-Em cũng vậy nữa, nhiều lúc em sống, em hành động như thể em còn là con gáị

Chàng than thở:

-Cố mà giữ được tâm trạng đó vì như vậy em sẽ xinh xắn và trẻ rất lâu, đêm qua thằng bạn cứ tra anh hoàị

-Tra vụ gì kiả

-Nó thấy anh nhảy với em, cứ theo hỏi anh cô bé naò xinh thế, quen ở đâu thế? Nó hỏi anh em của mày học đệ mấy rồỉ

-Anh xạo không?

-Thật chứ, có bao giờ anh nói dối em dâu, anh đùa đuà bảo em là mệnh phụ, nó không tin.

Tôi thở ra:

-Họ hàng bên chồng chê em gầy, chê em khó có con đó.

Chàng quay nhìn tôi:

-Độ này em mập nhiều đó chứ, coi bộ Thịnh có tay nuôi vợ?

Tôi gật:

-Tẩm bổ cho vợ suốt ngàỵ

Chàng nhăn mặt:

-Để hành hạ em.

Tôi lắc đầu:

-Em khen chồng đấy nhé, em không nói xấu chồng đâụ

Chàng thở ra:

-Nãy giờ em nhắc người ta hơi nhiềụ

Tôi cười buồn:

-Để nghĩ mình đã có chồng.

Buổi chiều lặng lẽ trở về, bóng tối đang mon men bò lên từ thung lũng. Tiếng chuông chùa càng lúc càng buồn, đám hoa quỳ vàng rỡ nhảy múa chào tia nắng cuốị Chàng bóp tay tôi:

-Anh mơ ước một người vợ như em, nhưng chính anh, anh bỏ mất dịp may cưới em, cờ đến tay không dám phất, buồn thật.

Tôi rụt tay về, ngày xưa chàng cũng bóp tay tôi nhưng tôi lâng lâng, giờ tôi ăn năn giờ tôi ngại ngùng. Ngày xưa ngồi bên chàng không có hố không có tường. Giờ cứ rụt rč giờ cứ bâng khuâng.

Tôi đã yêu Phong. Bây giờ còn yêu nhưng cảm giá thật lạ mặt, thật đã khác xưạ Tôi không đủ can đảm gục và ngực chàng như đã từng rúc nách chồng, dù tôi từng mơ ước điều đó bao nhiêu ngày đêm bơi trong ân ái với chồng.

-Tại anh hết.

Chàng gật:

-Tại lúc đó anh kẹt.

-Giờ anh hết kẹt chưả

Chàng im lặng cài một bông cúc vàng lên tóc tôi:

-Em thanh cao và giản dị như hoa cúc.

-Lan Chi như hoa hồng.

Chàng nghiêm mặt:

-Cấm em cay đắng, đàn bà phải thanh thản hiền hoà, phải lạc quan mới trẻ lâu được, cay đắng mãi mắt em sẽ già, da em sẽ nhăn.

Tôi cười:

-Đến một lúc em phải già đi chứ bộ, bộ trẻ mãị

-Em không già, anh tin như vậy, vì em trong sạch tin người có chồng rồi trông em vẫn như nữ sinh.

Tôi nhăn mũi:

-Cám ơn anh, tối nay chắc em ăn thêm một chén cơm.

Chàng dí trán tôi:

-Vẫn chưa thừa ham ăn, hình như đời em chỉ lo ăn lo ngủ.

-Chứ lo gì nữa, em sợ mất ngủ lắm, cứ ăn được ngủ được là em nhảy như chim, hôm nào khó ngủ một đêm em lo hoảng.

-Hčn gì...

-Hčn gì saỏ

Đa em căng như da con nít, mắt em xanh như mắt tiên.

-Anh thấy tiên chưa mà nói, xí xạo rő ràng thấy không?

Chàng đứng lên kéo tôi chạy phăng phăng xuống đồi:

-Lâu lâu phải xạo tí chứ, về em, xe bao bắt họ chờ mãi họ chửi chết.

Tôi phụng phịu:

-Đau chân em rồi nč.

Chàng lúng túng:

-Thật hở, có sao không?

Tôi nheo mắt:

-Vờ đó, nhìn anh tái mặt vui ghê.

Chàng cười vang. Buổi chiều đầy gió, buổi chiều đầy hoa:

-Một ngày thần tiên.

-Một ngày để đờị

Chàng triù mến ngó mắt tôi:

-Chưa bao giờ anh yêu đời như hôm naỵ

Chàng ghé tai tôi:

-Anh có cảm tưởng anh trở lại thời mười bảy tuổi với người yêu xinh như búp bê.

Tôi nhói nhói tim, tôi rát hai taị Thịnh cũng một lần nói với tôi như thế:

-Em hiểu tại sao anh nhất định lấy em làm vơ không, vì sự hồn nhiên của em cho anh tìm lại tuổi trẻ một tuổi trẻ bỏ quên trong sách vở. Yêu em như yêu những chuyện tình thơ mộng đọc ngày nhỏ, ngày nhỏ anh lo học hơn lo yêụ Đến lúc giật mình thấy ra đã già. Trời thương anh cho anh cô vợ hồn nhiên, nói cười như chim, xinh như búp bê.

Giọng tôi trùng xuống:

-Về đi anh trễ rồi đó.

Phong buồn:

-Có gặp lại em nữa không?

Tôi lắc đầu:

-Đũ nặng tội rồi, đủ ghê gớm rồi, đủ nún đá rồị

Phong thở dài:

-Anh có làm gì em đâụ

-Em yêu anh vì thế.

Phong gật:

-Anh biết, nhưng xót xa quá, anh về anh tiếc cho coị

Tôi nhí nhảnh:

-Còn hơn là mất nhau vĩnh viễn, để em có một người đáng kính mà nghĩ đến chứ bộ, anh muốn em già đi vì ăn năn?

Phong mở cửa xe:

-Cũng đành, dám đi ăn với anh không?

Tôi lắc đầu:

-Thôi anh ạ, hôm nào anh mời luôn chồng em đi cho vuị

Phong nhíu mày:

-Mất vuị

-Nhưng đẹp hơn, cao quý hơn.

-Anh bình thường, anh thích là người, không thích làm thánh.

Phong xuống xe khi về đến phố. Tôi không biết phải nói với chàng lời nào đẹp nhất bây giờ.

-Anh về nhé.

-Ừ em về.

Một người đàn ông tiến tớị Tôi run sợ nép trốn không kịp, may quá một người bạn của Phong mà không phải bạn thịnh. Họ bắt tay nhau nói hai ba câu rồi ông ta bước vào Thủy Tạ. Phong cúi xuống nói nhỏ:

-Hắn khen em cười hiền như tiên.

Tôi nheo mắt:

-Ông nào cũng nuôi một bà tiên trong đầu, làm như đàn bà em ở Trần này dữ chằng tinh không bằng.

Phong đặt ngón trỏ trên môi, hôn gió:

-Về nghe em.

Tôi dựa lưng vào thành ghế, lặng lẽ cho đến lúc về nhà gặp Thịnh. Thịnh ngồi đợi trước mâm cơm lạnh. Quyển sách vẫn còn trên mặt bàn cái kính vẫn còn trên mắt. Tôi đến trước mặt chồng:

-Anh chưa ăn cơm hả?

Thịnh ngửa cổ im lặng:

-Đợi em một chút em thay áọ

Thịnh đặt kính xuống ngó thẳng mắt tôị Tôi ấp úng:

-Em đi nhà thờ xưng tộị

Thịnh cười nhẹ nhẹ rồi lật dấu tìm trang sách đọc dở. Tôi nện mạnh gót giày rồi, tôi hết chịu nổi bộ mặt lạnh như tiền của chàng.

BỮa cơm qua đi nhạt nhẽo và chán ngắt. Thịnh đánh răng rửa mặt, rôì nửa nằm nửa ngồi trên giường nghe nhạc. Một ngày của Thịnh mãi mãi giống nhau, đúng giờ, đúng qui tắc, đúng vệ sinh, không sai một ly không trật một phút.

Đêm về tôi ngủ co chân co bụng. Bụng đau đau, chồng lạnh lùng. hạnh phúc như bọt nước, như phiến mâỵ

Ngày hôm say Thịnh ráp vào tôi giữa giấc trưa:

-Tại anh ghen, đừng nhớ người ta nữa nghe cưng.

Tôi ứa nước mắt gật đầu:

-Anh im lặng thêm một ngày nữa em bỏ đi với Phong.

Thịnh gục mặt xuống tôi:

-Anh xin, chưa ai làm khổ anh như em, dạy mệt trở về nhìn em cười nói với kẻ khác, giá có súng bắn em một phát ngay tim.

Tôi hết cảm xúc dù cố nhiệt thành. Cố dướn người cố xiết lấy chồng nhưng vô ích, tôi đành nằm thở ra, nghe chồng run nghe chồng mệt nhoàị

Tuần lễ sau, trăng mật đã hết. Thịnh giao nhà cho ông gác dan coi, dẫn tôi về sài gòn. Một tuần tôi cố quên Phong cho vừa bụng chồng. Nhưng tình yêu dó mong manh bao nhiêu đẹp bấy nhiêu, lãng mạn bao nhiêu tha thiết bấy nhiêụ Bởi chưa hôn Phong, nên Phong thành đẹp, nên tình Phong chất ngất, nên yêu thương dịu dàng.


tinhbanvatoi

Chương: 9


Về Sàigòn tôi đòi Thịnh cho đi học lạị Gặp Thu Hải cũng là một cách ngoại tình. Gặp Thu Hải để sống như ngày xưa đắm đuối yêu Phong, để vơi nhớ thương hay để nuôi nhớ thương? vẫn không một người đàn ông nào thay thể nổi hình bóng của Thầy trong lòng Thu Hải, dù sàigòn đủ hạng đàn ông giàu sang danh vọng và quỉ quyệt.

Tôi vẫn chưa có con. Thịnh buồn ít, mẹ chàng buồn nhiềụ Một điều nói ra không đẹp, nói ra đỏ mặt nhưng tôi hết mọi cảm xúc khi trong tay chồng. Thưở đầu tôi ngẩn ngơ nên cho ân ái vậy là đủ, người ta sao mình vậỵ Đàn ông chất ngất thế là xong. Với ngày tháng dạy khôn, với những câu thăm dò của Thịnh, càng ngày tôi càng héo hắt.

Thịnh đọc sách nhiều hiểu rộng. Thịnh là đủ trò, đủ cách tôi vẫn trơ trơ như phiến gỗ. Nhiều đêm Thịnh nằm ngửa mặt nhìn trần nhà vuốt lưng tôi trần:

-Em có cảm thấy gì không?

Tôi thẫn thờ:

-Không? Hình như mấy người đàn bà khác họ cũng run lên như anh?

Chàng gật:

-Đúng, còn run rẩy hơn anh nữa...

Tôi than thở:

-Em chẳng biết nó ra làm saỏ Suốt đời, em chẳng biết nó là cái gì.

-Mai anh đưa em đi bác sĩ.

Thịnh nhắm mắt:

-Tại sao mấy tháng trước em dấu anh?

-Em có biết gì đâu mà dấu với không dấu, chẵng nhẽ em nói với anh em lạnh như đồng...

Ân ái không no đầy tôi càng nuối tiếc thứ tình yêu sạch như nước suối của Phong. Cầm tay nhau thôi đủ lao đao rồị Gặp hai mắt nhau đủ chết giấc con tim. Thịnh có sách vở để khuây lãng tôi từ ngày lấy chồng, có đầy một nhà sách. Tủ sách đứng lù lù bốn phía căn phòng làm việc của Thịnh, tôi hết mê sách, đàn bà có cái gì đâm chán cái đó. Tôi có chồng giàu chồng giàu, tôi thčm một đời đàn ông phong trần như Phong, để nhớ thương khi xa cách nhaụ

Phong dạy học, tranh đấu vào tù rồi đi lính, đời Phong không một ngày nào giống nhaụ Không một tình yêu nào giống nhaụ

Thỉnh thoảng tôi vẫn kín đáo theo dői tin tức Phong với nhóm bạn bč của Thu Hảị Ngày tháng trôi đi, không biết đợi chờ. Tình yêu giờ là tro là than ngay cả tình chồng.

Buổi sáng tôi chán mỏi chỗi dậy trang điểm sơ sài đi xuống phố. Tôi thčm một đứa con, thčm rő rãi được. Đi phố để ngắm nhờ con người hay chiêm ngưỡng những bộ áo bé bé ti ti bày trong tủ kiếng.

Ngang qua nhà thờ Đức bà, gạch đỏ tươi uy nghi, đỉnh tháp vút cao thần thánh, những ngọn cây sưởi nắng và đuà gió trên caọ

Tôi dơ tay che ngang mày, nhìn đám đông trước toà nhà cao lớn, có con đường rộng thênh thang chạy thẳng vàọ Có những hàng rào kẽm gai trùng trùng lớp lớp vây quanh.

Tôi nhìn tòa dinh thự, nhìn vòng kẽm gai quây người vào giữạ Linh tính tôi sáng chói, kỷ niệm vừa bốc khói và đôi mắt Phong lại thăm thẳm hiện rạ

Tôi mon men tới gần vòng vây cảnh sát. Người hiếu kỳ nhòm mắt ngó, xì xào to nhỏ:

-Mấy ông sư tuyệt thực mấy ngày nay rồị

Tôi chợt nhói tim lên khi nghĩ đến Phong:

-Mấy thầy với sinh viên tuyệt thực gần một tuần lễ rồị

Tôi chỉ muốn nghe, chỉ muốn nghẹ Thời bây giờ Thịnh dạy khôn tôi chỉ nên ngóng tai nghe, để biết đừng làm, đừng nói, hoạ vào thân. BIết cũng là quân tử rồi đó:

Thu Hải tất tả chạy ra, tôi hụt hơi gọi:

-Hải, Hải...

Hải đứng lại:

-Sỉu hết rồi, thầy sỉu rồi, để tao đi báo tin bác sĩ.

Tôi lắp bắp:

-Còn Phong, Phong đâủ

Hải ngó thẳng mắt tôi:

-Cũng sỉu rồị

Tôi tất tả đi theo Hải:

-Tao theo mi không rời nữa bước nữa, cho đến lúc nào mi cho tao gặp Phong.

Hải lải nhải:

-Mi còn lo cho Phong nữa sao Trang? Rồi chồng mi, mi quăng đi mô, mi vứt xó nàỏ

Tôi cười buồn:

-Chồng tao để thư viện, giá sách nào đẹp nhất trang trọng nhất.

-Mi không sợ liên lụy à, không sợ hao mòn địa vị bà giáo sư của mi à?

Tôi nhún vai:

-Tao có làm gì đâu, tao đi tìm Phong, này Trang, sao nói Phong đi lính.

Trang hấp tấp:

-Đi lính rồi ra lính bị đầy đi Nhật, thằng cha khùng được phút đi Nhật lại mò về tranh đấu rồi giờ sỉu một đống.

Tôi lẩm bẩm:

-Phong không khùng đâu mị Hải, mi để tao lo cho Phong, mi lo cho Thầy đị

Hải gật:

-Cũng được, mi đứng đây chờ tao năm phút nghẹ

Người ta khênh Phong và Thầy ra xe khi tôi ngồi nép trong xe cứu thương để chờ, Phong nằm thiêm thiếp như người đang ngủ. Giấc ngủ thanh bình hay giấc mê man? Ngủ nữa đi anh, ngủ để quên đời, quên oán hận, quên tự do và quên thân anh.

Tôi vuốt những sợi tóc bết trên trán Phong. Tôi lồng tay từng chân tóc cứng của chàng. Da mặt chàng tái xanh. Tái xanh như mọi người chung quanh tôị Người nước tôi có màu da đẹp nhưng không thể hồng, người nước tôi có đôi mắt đen nhưng không thể khoẻ, người nước tôi có trái tim lớn nhưng thân thể gầỵ

Từ ngaỳ làm vợ Thịnh sáng sữa bơ trưa thịt bò tối thịt gà, tôi có da có thịt trông thấỵ Người ta hết chê tôi còm, tại mẹ nuôi con với đôi tay nghčo, nên con mới cao thước sáu, mẹ mà giàu chắc con to như đầm.

Tôi cười buồn với Hải:

-Thầy và Phong không nghĩ đến mình, không thương thân mình.

Hải buồn bã gật đầụ Xe cứu thương đưa Phong vào một bệnh viện tư. Con đường có hai hàng cây cao dáng Tây phương, con đường có sinh viên và ước mộng cao vời hơn núị

Bác sĩ lẳng lặng lo cho Phong, những chai nước biển chảy từng giọt, mùi bệnh viện nghiêm trọng phủ đặc. Tôi ngồi lì bên giường Phong, dù vẫn nghĩ đến chồng ở nhà.

Tôi rưng rưng bóp tay Phong lạnh. Anh nhịn đói một tuần, trời ơi khủng khiếp cho ý chí anh. Em ở nhà, đói một giờ đã chịu không thấụ Bụng anh trống rỗng, ruột anh trống rỗng, tình yêu nước anh chứa ở đâủ Tình yêu em anh cất ở đâủ

Thân thể Phong mỏng dưới lớp chăn bệnh viện, hai mắt vẫn khép kín, nụ cười vắng xạ Thỉnh thoảng Phong mê sảng, hai môi mấp máy, chắc anh đang mơ đến một bữa cơm Tàủ

Tôi lắc đầu nhč nhẹ, không thể được, mình đã có chồng, không thể hôn chàng dù là hôn thầm trên trán, dù la hôn nhẹ hai mắt sâụ Tôi vẫn mê hôn lén đàn ông. Hôn khi chàng ngủ mê man với chồng tôi chưa làm được, tình yêu bình dị quá, hết mọi khát khaọ Tôi đã nghiêng người cúi xuống, rồi lại từ từ đứng thẳng lên ngồi xuống ghế, nhìn chàng không mỏi mắt.

Đứng thẳng người dậy đi Trang. Rôì cúi xuống cho môi rơi trên môi chàng, để một lần biết hơi thở người tình khác với hơi thở chồng bao nhiêủ Để một lần biết môi chàng mềm hay môi chàng khô hơn môi chồng. Đàn bà có chồng ngoại tình sẽ biết thế nào là một người đàn ông tuyệt vờị Mình không biết chồng tuyệt hay không, mình không biết chồng mạnh hay yếu để rồi lạnh như tảng băng, có lẽ cũng vì trước ngày lấy chồng mình chưa biết hôn. Sau ngày lấy chồng chẳng dám hôn aị

Biết đâu hôn Phong lần này, về với chồng mình hết bịnh lạnh. Biết đâu hôn môi Phong rồi về với chồng mình thuỷ chung hơn, yêu kính chồng hơn.

Tôi nuốt nước bọt. Tôi liếm hai môi quay nhìn ra khung cửạ NGọn cây trên cao trụi lá, trời trên cao không thấy mây xanh. Những mái nhà, những cột ăng ten choán hết một mảnh thiên đường riêng rẽ.

Nhìn lại Phong cái nhìn đi dần xuống dưới rôì hồng hai má, rồi nóng hai tay, nóng khắp sợi thịt gân máụ Tôi nặng nề đứng lên bước ra khỏi giường. Tôi sợ cho tôi, tâm địa bẩn thỉu và tội lỗị Đừng so sánh chàng với chồng mình, chàng khác và chồng mình khác, hai thứ tình không thể dẫm lên nhaụ Hai người đàn ông không thể đứng gần nhau dù trong tim mình.

Không dám hôn Phong, tôi đành lặng lẽ bỏ về, sau khi mua trái cây chất đầy đầu giường chàng. Về nhà Thịnh ngồi chống tay đợi:

-Em đi dữ nhỉ?

Tôi hớ hênh:

-Mấy thầy tuyệt thực ngồi trước dinh.

Thịnh cười nhạt:

-Em chưa hết bịnh tranh đấủ

-Anh nói tranh đấu là một căn bệnh?

Thịnh gật:

-Đúng làm được gì không, khi ngồi nhịn đóị Một ông Tổng thống chứ mười ông cũng vậy thôị Lỗi đâu phải ở chính quyền, lỗi toàn thể dân tộc nàỵ

Tôi mím môi:

-Em cãi không lại anh.

Thịnh cười nhẹ:

-Vì em chỉ lây bệnh của Phong thôi, em còn yêu Phong?

Tôi tránh nhìn Thịnh, hai mắt tôi gian dối rồi, hết xanh như mây, hết trong như suốị Thịnh thở dài:

-Mời em dùng cơm.

Tôi tủi thân ngồi xuống:

-Giờ em là người lạ?

Thịnh gật:

-Mình giờ là bạn của nhau, em thích thế mà, mời em.

Tôi nóng mặt:

-Bao giờ hết những người già độc tài găng nhau, bao giờ hết những người già bo bo giữ 1y mình, đất nước sẽ yên.

Thịnh nheo mắt:

-Anh là người già?

-Tuỳ anh nghĩ.

Thịnh cười nhẹ:

-Em bắt đầu ăn năn chưa em?

Tôi ngó sững mặt chồng:

-Anh nói như vậy nghĩa là saỏ

Thịnh ngửa mặt cười:

-Em trẻ con và Phong cũng trẻ con.

-Anh...anh...

-Anh biết em trở về nhà, mang đầy tình yêu trên người em. Tuỳ em đấy, sức chịu đựng của anh có giới hạn.

Tôi cắn môi ngồi chết lặng trên ghế:

-Anh hết yêu em rồỉ

Thịnh buồn bã:

Tình yêu không có hết hay còn. Tình yêu là tình yêu, có đó mãi mãi, em hiểu rő hơn anh chứ nhỉ?

Tôi cúi mặt:

-Anh nên nói rő hơn.

-Em thông minh hơn mọi người thông minh trên đời nàỵ Anh cũng mệt nhoài dưới mái nhà dưới mái nhà này, nhưng anh bại, em là mẫu người lạ, anh bại trận rồi, em nghĩ về tình yêu qua hình bóng Phong, phiêu bạt và phong trần. Một Dũng của Loan trong Đoạn Tuyệt, đọc nhật ký em chép đoạn văn Nhất Linh tả Loan lang thang trên đê Yên Phụ, nghĩ đến Dũng một con đò dạt trôi trên sông hay một khu rừng một quán gió. Anh hiểu em muốn gì cần gì, nhưng anh là anh, anh không thể yêu vợ đến nỗi rập khuôn theo Phong được. HƠn nữa, với anh cả em và Phong đều trẻ con. Bây giờ không phải là ngày tháng của Nhất Linh, bây giờ là giờ của Mỹ, thời cũa Mỹ.

Thịnh đứng lên:

-Em cứ tự nhiên, anh cần nghỉ.

Thịnh vào phòng làm việc của chàng, khoá trái cửa lạị Tôi lại mất chồng vì những quyển sách quí.

Chiều hôm đó tôi tu kín trong phòng, nếu gọi tu là không cười, không nói, và không có đàn ông. Thịnh đi rồi Thịnh về, không cần biết đến tôi nữạ Tôi không đủ can đảm tìm đến Phong. Tôi bắt đầu sợ chồng.

Ba ngày trôi qua như mây baỵ Tôi không có căn tu nên tu hết nổị Tôi muốn hét vő toang bộ ngực, muốn nhảy như sáo, muốn bay như chim. Thịnh dọn sang phòng khác để tôi một mình với cái giường rộng mênh mông. Thịnh cười nhạt, Thịnh tử tế hơn moị ngày Thịnh mời tôi dùng cơm. Thịnh xin lỗi tôi trước khi rút đi ngủ. Thịnh chào tôi trước khi đi dạỵ

Buổi chiều Thịnh đi rồi, tôi hấp tấp bỏ đị Tôi không ngoái cổ lại nhìn một lần. hạnh phúc ở đó hay ngục tù ở đó?

Ma đưa đường qủi dẫn lốị Tôi tò mò đến bệnh viện thăm Phong. Phong đã lại sức nằm đọc báo trên giường. Chàng quăng tờ báo đi:

-Trời ơi, Trang chờ em mỏi mòn, sao trốn biệt vậy hử?

Tôi chớp mắt:

-Anh khỏe chưả

Phong gật:

-Quá khoẻ, lâu lâu nghĩ cho đời quên đi mình. Sao mua trái cây cho anh rôì không đến ăn chung?

-Em kẹt.

Phong nhìn sâu vào mắt tôi:

-Có chuyện gì không? Sao mắt em buồn thế?

Tôi lắc đầu:

-Không có gì đâu anh.

-Em dối anh, em gầy hẳn đị

-Em làm gì mà gầỷ em đi ra đi vaò một mình ngủ một mình...

Chàng cười mỉm:

-Ngủ một mình?

Tôi đỏ mặt:

-Ấy là em nói thế.

Phong vuốt ve tay tôi:

-Đừng buồn nữa Trang ơi, trời cho gì nhận nấỵ

-Em không muốn nghĩ đến nữạ

Phong thở dài:

-Anh sẽ đi xa....

Tôi bàng hoàng:

-Đi xa, mà đi đâu cơ anh?

-Thu Hải sẽ đi Đức học, anh thì....trốn...

-Còn Thầỵ

-Thầy vẫn là thầỵ

-Bộ anh không còn là anh?

Chàng mỉm cười:

-Có thể lắm chứ Trang này, em hứa đừng buồn nữa đị

Chàng nâng mặt tôi lên, hai môi gần cúi xuống. Tôi chợt run lạnh, tôi chợt tái môi:

-Đừng anh...

Chàng cười buồn:

-Anh xin lỗi...

Từ lúc đó dù Thịnh vắng mặt, dù cả tôi và chàng đều không muốn nhắc tới Thịnh. Chồng tôi vẫn có giữa tôi với chàng. Chồng tôi vẫn không rời tôi dù có năm phút, dù một giây để tôi có thể ngửa mặt đón hai môi Phong ngạo nghễ khinh đời, phiêu bạt gió sương.

Tôi biết Phong sẽ đi rất xa, tôi muốn hôn chàng được lấy một lần nữa, nhưng tôi không đủ can đảm, cả Phong nữa, chàng ngồi dựa lưng trên giường mắt nhìn thật xạ

Thịnh nói đúng. Muốn biết cảm xúc khác nhau khi hôn chồng với tình nhân khác nhau thế nào, đàn bà phải nhanh môi hôn trước, có chồng rồi khó hôn ai cho ngọt khó hôn ai cho saỵ Tội lỗi mặc cảm sẽ giết chết rung động. Tôi nhướng mắt ngó Phong:

-Khi có vợ rồi, hôn người con gái khác anh hôn được không?

Chàng búng ngón tay:

-Anh không trả lời nổi, vì anh không có vợ như moị người khác.

Chàng nhăn mũi:

-Còn em?

Tôi thú nhận:

-Em mù tịt, trước ngày cưới chẳng được ai hôn, sau ngày cưới thì sợ mất đức cho con đành...

-Chung thủy một đờị

Phong vươn tay giữ chặt tay tôi:

-Trang, em định bỏ anh về?

Tôi ngập ngừng:

-Rồi cũng phải về chứ anh. Thịnh cũng ghen như ai, có khi còn kinh khủng hơn nữa anh ạ. Em bắt đầu sợ haĩ những người đàn ông ít nói, khó lường được lòng họ. Kiếp sau lấy chồng em kiếm ông nào be be tối ngày dễ sỏ mũi dễ bắt nạt và dễ dụ.

Phong cười:

-Ngày xưa em bảo ghét những ông nào nói nhiềụ

-Giờ em thích lấy chồng nói nhiều, càng nói nhiều càng rỗng, càng rỗng vợ càng dễ xử.

-Thịnh làm em sợ?

Tôi gật đầu:

-Em thích làm người đàn bà sợ chồng.

-Em dạị

Tôi gật:

-Có thể, nhưng em thích.

Phong cười:

-Em có nhiều cái thích can không nổị

Chàng gọi:

-Trang ơị

Tôi nhìn chàng, chàng say đắm:

-Em yêu anh không?

Tôi gật:

-Đừng hỏi thêm em nữạ

Chàng cúi xuống hôn tay tôi, rồi ngửng lên:

-Sao run quá vậỷ Sợ?

Tôi gật:

-Không hiểu sao em run quá. Thôi em về nghe anh.

Phong ngẩn ngơ:

-Em đòi về?

Tôi khổ sở:

-Muộn rồi, để em về đi anh, nếu anh còn thương em.

Chàng đứng lên:

-Anh đưa em ra nhé.

Tôi lắc đầu:

-Thôi, anh chưa khoẻ, hơn nữa em ghé thăm Thầy với hải chút.

Chàng xua tay:

-Đừng, cần gì gặp say, đừng phá đám chớ.

Chàng nheo mắt, tôi gật đầu cười tủm tỉm:

-Em quên đó, thôi em về, nói Hải trước khi đi ghé thăm em anh nhé.

Tôi nhanh chân bước ra khoỉ cái dưỡng đường trông như biệt thự. Thịnh ngồi chờ sẳn ở xe, dơ tay mở cửa cho tôi:

-Khỏi cần đón taxi em, anh đón em cả giờ nàỵ

Tôi chín thịt trên má, chín thịt hai môi như thể có ai cầm thùng nước sôi dội từ trên đầu xuống chân tôị Tôi từ từ bước tới xe chồng, như nữ tử tù bước vào máy chém.

-Anh đón em, đỡ tốn tiền xe nhé.

Tôi lịm tê người nói không ra hơị Chồng tôi vẫn mỉm cườị

-Hồng má lên đi em, hát lên đi em. Em hiên ngang quá mà, em còn trẻ như nữ sinh, em hấp dẫn như tài tử. Càng gần chồng em càng hấp dẫn, càng có chồng càng có người mê em.

Tôi nghiến răng ngó Thịnh:

-Anh xử em đi, anh bắn em đi, anh bỏ tù em đi, anh cắt tai, cắt lưỡi cắt tay em đi, cắt bụng em đi...

Thịnh cười khẩy:

-Đàn ông cắt bỏ dược, em ghen anh, em cắt của anh được, còn anh thì....chịu...cắt gì của em cho đáng tội đâỷ

Tôi run rẩy:

-Anh nở nghi em khốn nạn như vậỷ

-Nghi gì nữa mà nghi, anh biết rő em với Phong trong một căn phòng, căn phòng trên lầu ba, im vắng và tự dọ Anh lịch sự quá, tử tế quá, Nên đành ngồi chờ đưa em về nhà.

Tôi bóp chặt tay tôi:

-Nhưng em không có gì với Phong hết.

Thịnh cười nhạt:

-Ai bắt em khai đaụ Khai ra anh cũng đau vậy, ai bắt em khai, mà khai chi cho đau lòng nhau em.

Chàng cười như khóc:

-Anh tử tế quá, anh hùng quá, phải không em? tưởng tượng đỉ Anh ngồi hàng giờ ở ngoài này, nghĩ vợ mình đang ngồi trong một căn phòng thật im lặng với một người đàn ông. Một buỗi chiều dài gấp mấy đời anh, một buổi chiều kinh khủng của anh. Anh nghĩ hai người đang ôm nhau hôn nhau và...

Tôi cắn chặt răng:

-Sao anh lại không tông cửa và để...

Thịnh lạnh lùng, giọng đanh hẳn lại:

-Để làm gì, để đổ máu à? Để bắn em nát thân, để bắn hắn nát óc. Được ích gì không? Đàng nào anh cũng mất em rồi, anh vào tù lảnh nhách, ai nuôi mẹ cho anh, ai thương cho anh. Anh đâu có điên đến thế hả cưng, cưng của anh? Vợ hiền của anh? Người yêu trong sạch của anh?

Thịnh nói một tràng dàị Tôi ngồi một giây chết một giâỵ Thịnh vẫn nhìn thẳng đằng trước, chưa bao giờ tôi sợ chồng bằng chiều hôm naỵ Con đường Duy tân có hàng cây ma quái, có hàng cây lêu khêụ Con đường vắng lặng cho Thịnh giết tôi chết ngồi trên xẹ

Thịnh gằn giọng:

-Nói đi em. Tại saọ Tại sao em nỡ khinh anh đến thế hở Trang? Trang.

Tôi gục đầu:

-Em nhận tộị

-Em giết anh, anh vui lòng hơn.

Tôi lí nhí:

-Em chỉ đến thăm Phong.

-Em có chồng rồi, em nên để anh đưa đến thăm Phong, có sao đâủ

Tôi cứng miệng ngồi im. Thịnh cười một mình:

-Anh hết ghen rồị Tình yêu là một chuyện, danh dự của thằng chồng như anh lại khác. Anh đấm ngực anh, anh vò ngực anh để ngồi làm tài xế chở em ngủ với người em yêụ Anh là thằng chồng hčn quá phải không em?

Xe Thịnh đi từ từ. Tôi cần Thịnh phóng vun vút phóng như baỵ Cơn giận nổ tung như hoả tiển để tôi và chàng đều chết trên một chiếc xe, chỉ còn cách đó mới hàn gắn nổi nghĩa vợ chồng sắp đổ xuống biển.

Thịnh vẫn chậm rãi, vẫn từ tốn. Hai đôi mắt vẫn lạnh sau màu kính trắng. Giọng Thịnh xa xôi:

-Cũng may mình chưa có con với nhaụ

Tôi thở dài, thế là hết, vợ chồng buông câu đó cho nhau nghe là hết thật rồị

-Em không còn gì để nói với anh nữa saỏ

Tôi lắc đầu:

-Em không biết nói cái gì nữa, giảng giả anh không tin, biện hộ anh không nghẹ Giữa anh và em chẳng ai hiểu ai hết. tình yêu gắn liền thể xác mình, nhưng hai tâm hồn thì...

Thịnh cướp lời:

-Hai tâm hồn xa nhau, chỉ có em với Phong mới thật sự hiểu nhaụ

Tôi thở ra:

-Tốt hơn hết em nên im lặng.

-Im lặng mặc niệm.

-Mặc niệm cái gì?

-Hạnh phúc của mình.

Tôi ngồi im. Thịnh không đưa tôi về nhà, chàng nói:

-Anh muốn giải quyết xong mới về nhà, căn nhà đó với anh vẫn thiêng liêng.

-Phải anh muốn nói từ hôm nay em hết xứng đáng bước vào nhà anh nữả

Thịnh nghiêm mặt:

-Giờ em định saỏ

-Em không tính gì hết, anh định sao cũng được.

-Anh nhường em cho Phong ngày mai anh dẫn em đến tận giường Phong.

Tôi lẩm bẩm :

-Chẳng cần phaỉ làm như vậy, em có chân có tay, em không từ người đàn ông này chuyển qua người đàn ông khác mới sống được.

-Em tự nguyện đến bên giường Phong mà.

Tôi khổ sở:

-Phong đang bệnh, anh quên à?

Thịnh nhún vai:

-Quên sao được, tử thù mà ai quên. Phong tuyệt thực, em mê những ngươì tuyệt thực, em chê đàn ông bụng bự, em chê đàn ông mũm mĩm.

-Anh có mũm mĩm đâu mà phải nóị

-Chê đàn ông bụng bự là em khôn lắm em đa tình lắm, chọn đàn ông gầy mà chắc, đen mà rắn.

Thịnh cười nhạt. Tôi mím môi quay đi:

-Anh làm như em ghê lắm ấỵ

-Em không ghê, em chỉ đa tình thôị

Tôi nói từng tiếng:

-Giữa em và Phong chẳng có gì để phải xấu hổ với anh hết.

Thịnh lắc đầu:

-Anh không tin. Em là đàn bà chứ có phải con gái đâụ Đàn ông không thể giữ đẹp trước một người đàn bà. HƠn nữa, rő ràng lúc bước ra trông thấy anh em hớt hơ hớt hải, em tái mặt run rẩy đi không vững. Em không dám nhìn thẳng mặt anh.

Tôi ấp úng:

-Tại anh ngồi lù lù ra đó.

-Em không hài lòng, anh đón vợ mà.

Đĩ nhiên là em không hài lòng.

-Em can đảm đó chứ.

-Em không làm gì mất danh dự của chồng hết. Phong là người bạn tốt, chàng bị bệnh, em không có quyền đến thăm?

Thịnh cười gằn:

-Có chứ nhưng phải đi với anh, đàn bà có chồng không thể ở cả giờ với đàn ông trong một căn phòng. Chẵng nhẽ một người như em anh phải dạy những bài học lịch sử nữa saỏ Lịch sự với chồng chút em ơị

Chàng lạnh lùng:

-Mà thôi, oán trách nhau chả ích gì, giờ em thích sao, nói cho anh nghẹ

-Coi như em có tội, anh có quyền xử phạt em cơ mà.

Thịnh cay đắng:

-Anh đem giao em cho Phong.

tinhbanvatoi

Tôi tròn mắt:

-Anh noí thật hay dỡn.

-Lúc này anh đùa được à?

Tôi lạnh cả người:

-Anh nhất định bỏ em?

Thịnh ngửa cổ nhìn lên cao:

-Anh làm gì có cái hân hạnh đó. Chính em bỏ anh đấy chứ.

Tôi nghiến răng để đừng bật khóc.

-Em với PHong có làm gì đâủ

Thịnh quắc mắt:

-Im đi, tôi không muốn nghe thêm một chữ Phong nào nữạ Suốt đời cô gọi tên người ta, đêm ngủ cũng mơ, ngày miệt mài cũng gọị

Chàng thở dài thật nặng:

-Thôi được, anh đưa em về nhà, tuỳ em định.

Hôm nay tôi mới nhìn kỹ ngôi nhà của chồng. Toà biệt thự xinh, con ngő dài và êm. Cánh cổng sơn đỏ, gạch màu lửa hoàng. Những cánh cửa khép kín, con đường vắng xe im lìm như đời Thịnh. Con đường có lá vàng khô rơi từng chiếc.

Tôi ngập ngừng:

-Ngày mai em về Đà Nẵng ở với mẹ.

Thịnh vụt quay nhìn tôi:

-Em bỏ anh thật?

Tôi gục đầu:

-Anh muốn như vậy cơ mà.

Thịnh thở dài:

-Lòng anh nguội mất rồi Trang ơị

-Tại vì anh không tin em.

-Tin sao được nữa mà tin, tưởng tượng đi, nhắm mắt lại nghĩ cảnh anh ngồi hàng giờ trước cổng đợi em, biết em đang ở trong phòng với hắn, biết em đang làm những gì mà không can đảm đứng lên đẩy cửa lao vào phòng như người đàn ông khác. Cứ ngồi chờ, một buổi chiều dài hơn ba mươi bốn mươi năm trời anh đã sống.

Thịnh dői mắt nhìn thật xạ Màu kính trắng làm mắt Thịnh đã buồn lại đục mờ thêm.

-Anh bỏ xe cho em ra em thấy, anh đi lang thang và anh bắt được một con chim bị thương nằm hấp hốị Em coi anh cũng giống như con chim nàỵ

Chồng tôi lật tờ giấy mỏng lên trỏ con chim.

-Anh bắt được nó như bắt phải nổi bất hạnh ghê gớm của anh. Rồi anh sẽ thả nó đi khi nó có thể bay lên ngọn cây kia được.

Tôi vẫn chưa dám nhìn thẳng mặt chồng. Tôi cúi nhìn con chim. Nước mắt tôi chảy ra thật nóng, thương chồng hay thương mình hở Trang.

Thịnh đưa tôi vào phòng như một người lạ:

-Căn nhà này mãi mãi của em.

Tôi nằm vật ra giường. Chàng không chùi nước mắt cho tôi, chàng quay đi thở dài khe khẽ:

-Hạnh phúc ngắn quá, tiếc mình chưa có lấy một đứa con.

Tôi muốn lồng tay trong tóc chàng, tôi muốn rúc vào nách chồng, nhưng tôi hết quyền rồị

Thịnh nằm thẳng người:

-Nằm xuống bên anh mình noí chuyện cho đỡ buồn Trang.

Tôi vẫn nằm xa xa sợ mệt, Chàng tháo kính cận ra đôi mắt dại đi vì buồn hay vì mất kính.

-Ước gì anh đánh được em, chửi được em nhỉ?

Tôi thiểu não:

-Em cũng đang mong như thế.

-Tay anh mềm rồi, miệng anh mỏi rồị

Tôi thở ra:

-Em bắt đầu tiếc cho mình đã với quá cao, lấy ông chồng học quá giỏi, từ ngày lấy nhau anh chưa tát em một nửa tát, hạnh phúc bởi thế không ngọt ngàọ Ông gác dan của anh yêu vợ hơn anh yêu em, bà ta than đêm nào cũng đừ ngườị

Thịnh cười buồn:

-Vụ này lỗi không ở anh rồi đó, em đa tình mà không đa dâm, hình như em ngại vụ đó nữạ Đêm nào anh táy máy ngày hôm sau em bỏ ăn bỏ ngủ mệt như con gà chết.

Tôi đỏ mặt:

-Anh đừng khinh em nhé.

Thịnh cười nhẹ:

-Sao em đến với Phong?

-Em cũng không hiểu tại sao nữạ

-Nhưng anh thì hiểụ

-Tại saỏ

-Em lãng mạn chứ sao nữa, em cho rằng đó mới thực sự là tình yêu, còn tình yêu của anh với em chưa hẳn là tình yêu, vừa gặp em anh đề nghị cưới em, và nghĩ rằng em cần cả hai người đàn ông, anh cho em đời sống bình thường và Phong cho em mơ mộng.

Thịnh cao giọng:

-Em còn yêu Phong phải không?

Tôi khổ sở:

-Đừng hỏi em câu đó anh.

Thịnh lăn người để nằm xa tôi:

-Tình yêu bỏ anh đi nữa rồi Trang ạ? NGhĩ đến cảnh em với Phong trong một căn phòng thật kín đáo, cửa khoá then cài anh hết cả cảm xúc. Người anh vắt không còn giọt nào ngọt, tim anh rỗng không còn chút tình yêụ Rồi anh sẽ sống như cái máy trong guồng máy nàỵ Rồi anh sẽ làm tình với bất cứ ai, nếu cần uống rượu đánh bài, Nếu không anh sẽ điên.

Tôi kinh hãi ngó Thịnh:

-Anh, anh đừng làm em sợ.

Thịnh gối đầu trên hai cánh tay, trán chàng nhăn lại:

-Không, hãy cho anh nói, bởi sau đó anh câm.

Tôi vùi đầu lăn sát vào ngực chồng. Tôi áp má trên trái tim chàng. Tôi vuốt ve tôi nâng niu như mọi khi đã làm. giận nhau bao nhiêu đi nữa lăn sát vào chồng ra môi trên ngực chồng ra xuống. Mồ hôi của chồng mãi mãi vẫn thơm, vẫn ngất ngâỵ Giận hờn sẽ tan bay khi giữ trong tay phần da thịt mê đắm ấỵ

Với chồng sao dễ dàng, sao quen tay, sao bình thường, với Phong đành chịu, ngượng ngùng cứng tê. Như vậy tôi yêu aỉ Chồng tôi hay người tình? Chưa một lần tôi hôn nổi môi Phong. Với Thịnh không chừa một vuông không thiếu một chỗ.

Thịnh nằm dọc cái giường, tôi xoay ngang cái giường. Cái giường nệm mút êm như phiến mây nâng niu đôi tình nhân trên trời cao thẳm. Chồng tôi nằm thẳng, cái gì cũng thẳng, tôi làm vợ phải nằm cọ

Thịnh thở dài:

-Trang, em ách lắm biết không?

-Em xin lỗi anh.

Thịnh cười nhẹ:

-Em chưa hôn Phong chứ?

Tôi lắc đầu:

-Chưa, mới định hôn thôi mà hôn không được.

-Em chưa có gì với Phong chứ?

-Chưa có gì hết, có cần khám sức khoẻ người ta không, cho khám đó.

-Trời ơi, có trời mà biết nổị

-Sao hồi xưa anh nói biết.

-Hồi xưa khác, giờ khác, hồi xưa em là con gái, giờ em là đàn bà.

Thịnh vụt ngồi dậy:

-Thôi em...ngủ đị

-Em đã ăn gì đâủ

-Ừ nhỉ anh quên, dậy anh đưa đi ăn.

-Tối nay ngủ chung nhé.

Thịnh lắc đầu:

-Không dám rồi đó.

Tôi xấu hổ, tôi ngượng ngùng đến lạnh cả hai tay, lạnh lên đến đầụ Cảm xúc cuả Thịnh khô thật rồị Có bao giờ tôi lăn vào chàng hôn không chừa một nơi say không thiếu một chỗ mà chàng thoát nổi tôi đâụ

Nằm song song với nhau, nằm ngang người chồng, nằm trở ngược đầu chồng. Chồng vẫn lạnh như không. Áo quần tôi vẫn nguyên nếp cũ, những hàng nút vẫn tròn trong khuỵ

Tôi buông tay Thịnh quay nhìn ra vườn:

-Thôi em hết đói rồị

-Bậy nào, đi ăn với anh một chút đi, anh đóị

Chàng nhấn mạnh:

-Tụi mình là đôi bạn thân nhaụ Em đọc truyện Đôi Bạn rồi chứ nhỉ?

-Rôì, nhưng không thể so sánh như vậy được.

Chàng hấp tấp đôi mắt:

-Không hiểu sao bây giờ anh quý em thế không biết, anh quý em như bạn bč quý nhaụ

-Noí nghe vô duyên.

-Tại sao không nhỉ, mình hãy coi nhau như bạn bč, sống với nhau tử tế và trọng nhau như bạn bč tri kỷ. Đẹp chán, đỡ mệt.

-Thôi nói nghe chướng taị

-Anh nói thật đó, như vậy đẹp hơn và ít đỗ vỡ hơn. Em bằng lòng chứ.

-Ngày mai em về Đà Nẵng cho khoẻ cái thân.

-Cũng được, hay để anh đị

-Đi đâu, đi Tàu à?

-Có thể lắm chứ.

Tôi nóng mặt:

-Anh muốn nói gì nói thẳng ra đị

-Anh chẳng thấy cảm xúc gì hết, giữa vợ chồng không thể yêu xuông, phải vậy không em? Chã lẽ mình yêu xuông nhau như bạn bč.

Tôi cay mắt quá chừng mà không khóc nổi:

-Em hết chuyện để nói với anh.

-Đó thấy không tụi mình hết chuyện để nói với nhau nhé. Giá có đứa con em nhỉ, để nó đi giữa tụi mình nó nối mình lại với nhau dù đã đứt đoạn.

-Mai anh đưa em đi bác sĩ đị

-Muộn rồi, anh thấy không cần thiết nữạ

Tôi hoảng hốt:

-Sao vậy anh?

Thịnh lạnh như tiền:

-Anh thấy không cần nữa, anh không đủ sức chịu đựng. Coi vậy chứ anh yếu hơn mọi người đàn ông có vợ ngoại tình trên đời nàỵ Nội vụ tông cửa vào bắt quả tang anh còn không làm nổi, huống hồ gì có với em một đứa con.

Tôi cắn môi:

-Em không nghe anh nói nữạ

Thịnh thở ra:

-Cũng chẳng saọ

-Mới lúc nãy anh hết giận em rồi mà, anh nằm một giường với em mà.

-Anh cũng tưởng thế, nhưng đó là xác thịt yếu đuối năm phút.

-Như vậy anh còn cảm xúc đó thôị

-Cảm xúc bị dội rồi em ơị Anh nghe kỹ xác thịt anh noí lắm. Vuốt ve mơn trớn chỉ bên ngoài, tim anh vẫn lạnh.

-Anh nghe được tiếng nói của xác thịt anh?

-Có chứ, anh nghe rő lắm. Nếu không em đã nằm lịm với anh rồi, lên đến ngực chứ ít saọ

Chàng nhìn thẳng mắt tôi:

-Em cũng vậy, em như cái máy tính. Em như....Nghề nghiệp rồi phải không?

-Anh nói rő đi em như một con điếm chứ gì, một con điếm khiêu khích chồng.

Thịnh tàn nhẫn gật đầu:

-Đúng, em thông minh lắm, nhưng anh đủ sáng suốt để thấy ta em lưỡi em, môi em khác mọi ngàỵ Toàn thân em khác mọi ngày, như anh đã khác, bởi vậy anh mới ngồi dậy đưa em đi ăn, Bình thường dễ gì anh thoát nỗi không chết trên em.

Chàng dướn người cho đỡ mệt hỏi:

-Buổi tối ăn tây cho nhẹ bụng nhé.

Tôi gật đầu, Thịnh dịu dàng:

-Cười lên đi chứ, mặt dàu dàu vào tiệm người ta buồn. Em thấy anh vẫn cười đây thôị

-Anh có bao giờ không cười, ngày mai cả sài gòn nổ tung ra anh cũng cười nữa là, với anh chẳng có gì quan trọng hết.

-Đúng ngay cả cái chết, bởi sợ nó vẫn đến như thường, dại gì sợ làm gì cho mệt người ra, sống phút nào sung sướng phút ấỵ Còn gần em ngày nào vui với em ngày ấỵ

-Bộ định trốn em.

-Có thể lắm chứ.

Thịnh ngon bữa như mọi ngày, tôi cáu mà không làm gì được.

-Anh ăn ngon lành nhỉ?

-Trời ơi, không ngon thì ăn làm gì?

-Anh là người sung sướng nhất ở cái đất Việt nam nàỷ

Thịnh tròn mắt :

-Hân hạnh đến thế cơ à?

-Anh không phải đi lính, ở nhà Tây ăn cơm tây, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm. Muốn ăn gì cũng có. Anh có phúc thật, sống không bon chen không dành dật, tiền không quý, vợ không cần.

-Ŕ tiền không quý thì được nhưng ai bảo anh không cần vợ?

-Em bảọ

-Bằng chứng đâủ

-Bằng chứng à, sờ lên gáy anh đi, hỏi em làm gì cho buồn em thêm.

Thịnh gật gù:

-Tại vợ anh không cần anh.

Tôi buồn bã:

-Cần chứ ai, ai cho em ở villa, ai cho em những miếng thịt thơm mùi bơ này, ai cho em ngủ giường êm, ai cho em lên hàng mấy kí lô. Ai cho em những ngày không đếm tiền cắc, không nhịn đói mỗi sáng, không đạp xe mỗi chiềụ

Thịnh thở dài:

-Đừng cay đắng, tất cả vẫn của em, tài sản nhà cửa xe cộ mang tên em hết mà, anh có tiếc gì em đâu bởi anh không cần.

Tôi lải nhải:

-Em vẫn giữ lập trường anh là kẻ sung sướng nhất cái xứ việt nam khốn khổ nàỵ

-Anh xin từ chốị

-Anh đứng ngoài cuộc chiến, vì anh không phải đi lính, anh đứng trên chiến tranh vì anh giàụ Anh đứng trên nước em, vì anh tự do, anh như người Mỹ người Pháp ở cái nước nghčo khổ nàỵ Anh chê tranh đấu là một căn bệnh, đúng lắm vì anh cân gì phải tranh đấu nữa, anh có thiếu thốn gì nữa đâụ

Thịnh gật gù:

-Bởi vậy em yêu Phong, người trong chiến tranh, người của chiến tranh.

Tôi kiêu hãnh gật đầu:

-Đúng vì Phong mua cho em đôi giày phải nhịn cà phê một tháng, mua cho em cái áo phải nhịn thuốc lá hai tháng. Em quý những thứ đo như quý Phong.

Thịnh cười nhạt:

-Ŕ đôi giày em cất kỹ trong tủ, mỗi lần đi về hét con ở lau chùi thật bóng. Anh đốt, anh đốt hết.

-Anh có yêu em đâu mà ghen?

-Ghen chứ, sao không ghen.

-Em khổ vì anh quá giàu mà em thì quá nghčọ suốt đời em mang nặng mặc cảm em yêu anh vì anh giàu đến nổi cái giàu của anh, địa vị anh che lấp hết tình yêu em dành cho anh. Suốt ngày em xấu hổ, em ăn năn vì nghĩ mình yêu chồng vì những bữa cơm ngon, những dạ tiệc huy hoàng, cái xe bóng, ngôi nhà tọ

Thịnh diụ dàng:

-Trang, em ăn đi, ăn đi rồi mình về.

Chàng cười tiếp:

-Mai anh tình nguyện đi lính Trang nhé, anh đốt nhà đốt xe thành tay trắng để em yêu anh.

Tôi cười nước mắt rưng:

-Em xin lỗi anh.

Thịnh ngọt ngào:

-Ăn đi em, ăn cho mập để quyến rũ đàn ông chạy theo em.

Về nhà Thịnh đề nghị:

-Em thức một đêm với anh được không?

Tôi ngạc nhiên:

-Chi vậy, em thức khuya không quen đau mất.

Tôi định nói anh sang ngủ với em ngủ chung như ngày mới cưới ôm chặt như ngày mới về với anh. Nhưng tôi chỉ biết đưa mắt ngó chồng.

Thịnh giả vờ không nhìn, không thấy:

-Chúc anh ngủ ngon nhé, vợ hiền của anh.

-Đừng mỉa mai em.

-Không anh nói thật, tương đối em là người hiền nhất trong những bà vợ mà anh đã gặp. Em chưa một lần nói xấu mẹ chồng, em chưa một lần to tiếng với anh, ngay lúc ngoại tình em cũng hiền nữạ

Đẹp tiếng đó đị

Đùng tiếng gì hở em?

-Anh không quên được à?

-Quên không nổị

Thịnh dặn dò:

-Ngủ đi nhé, anh đọc sách.

-Tuỳ anh, đàn bà không có quyền ép chồng ngủ chung với mình.

-Mở cửa sổ cho Phong leo vàọ

Đám lắm, em đi tìm Phong bây giờ đâỵ

-Quyền của em.

Tôi lao tới đeo cổ chồng, chàng từ tốn gở tay tôi ra:

-Tội nghiệp cho anh, lòng anh nguội rồị

Tôi buông tay xuống, lạnh như băng giá. thịnh khoá cửa phòng chàng, đêm nay như những đêm trước tôi lại ôm gối nằm co, ôm gôí lăn ngang lăn dọc.


Ngày tháng trôi êm như giấc mộng. Ngày tháng buồn như lá khô lớp lớp ngoài vườn. Thịnh vẫn ngủ riêng phòng, riêng chăn, riêng gốị

Vợ chồng không con chẳng phải là vợ chồng, ra vào ngó nhau chẵng nhẽ hôn hít ấp ôm như trai gái ngoài đường. Cái bụng mình hư, hay cái ruột chồng hỏng. Nhìn không được liếc tình không xong, nói thì ngượng. Tôi viết giấy vậỵ Buổi tối tôi không ăn cơm nằm lì trong phòng cho Thịnh ăn một mình. Thịnh gő cửa tôi không mở chàng gő còn nhẹ quá chi chàng tàn bạn hơn, dã man hơn kê vai phá sập cửa mà vào, gő nhẹ ba tiếng, trời ơi mình đa tình lãng mạn, vớ ngay ông chồng đeo kính trắng chúi mũi đọc sách thánh hiền.

Mình thích đàn ông đen, vớ ngay anh chàng trắng trẻo, mình thích bị đòn, vớ ngay anh chàng lúc nào cũng ngọt như đường, lúc nào cũng galant như ông tây con.

Rình lúc Thịnh buông đũa đánh răng tôi gắn cửa mảnh giấy đầu hàng:

-'Vào ngủ với em nếu không em tuyệt thực!'

Tôi chờ im lặng hé cửa ra nhóm thịnh bỏ đi rồi, mảnh giấy bị địch viết thêm lời từ chốị

-Thịnh hay Phong?

Buổi sáng hôm sau chàng ghi thêm trước khi đi dạỵ

'Tuyệt thực vào bệnh viện với người ta cho vui'.

Tôi vò nhàu tớ giấy quăng xuống đất dí mạnh gót giày lên. hết thuốc chữa rồị Hình như thịnh đang âm mưu một cái gì thật nghiêm trọng. Trời ơi sợ đến gìa những anh chồng học giỏi, trời ơi kạch đến già những anh chồng ít nóit miệng khít như hến.

Tôi đành ăn cơm, đành uống sữa, tôi không to gan lớn chí như Phong. Tôi tham ăn tham sống. No bụng tôi lại rút vào phòng khoá chặt cửạ Với chị bếp giúp, tôi tuyệt thực giả với Thịnh đúng hai ngàỵ Thịnh thua thật chàng đập cửạ

-...

-Mở cửa không?

-...

-Có mở không thì bảọ

Tôi thích đàn ông khi giận. Tôi mê đàn ông khi quắc mắt, khi đập bàn. Đàn ông mắt có lửa mới thật đàn ông, thịnh đạp cửa:

-Mở cửa mau lên, không chết với tôi bây giờ?

Tôi hơi run nhưng vẫn nằm co trên giường.

-Trang ơi, mở cửa cho anh đi....

Tôi vẫn nằm im, chàng hoảng hốt gọi chị bếp:

-Này đi kiếm cái búa tôi đập cửa, coi chừng cô sỉu trong đó rồị Trời ơi nhịn đói những hai ngày, phải hay ngày không chịu Haỉ

Đạ, dạ hai ngày không ăn gì hết ráọ

Thịnh đạp thình thịch. Tôi xoay vòng khoá nép một bên, chồng tôi sững người:

-Trang, anh thuạ Anh Thuạ

Cánh cửa đóng lại, mình tôi với chồng một cői u mê. Mình tôi với chồng quần thaỏ trên giường chờ một đứa con.

-Từ bây giờ em yêu một mình anh.

-Anh cũng vậy, chưa bao giờ em lạ như hôm nay, cho anh đứa con đi mình.

Tôi cười lung linh ánh mắt:

-Bây giờ em mới hiểu tình yêu là gì. Chồng em nhất tuyệt với nhất, oai nhất.

-Có con chưa em?

Tôi gật:

-Nhất định có.

-Sao em biết?

-Biết chứ, vì chưa bao giờ như hôm naỵ

Chồng tôi cười mỉm:

-Đúng rồi đó, hồi nào đến giờ anh cứ thấy thiếu thiếu, không phải anh ham mê vật chất, nhưng sao cứ thấy thiếu thiếu một cái gì.

-Thiếu một đứa con đấỵ

Chàng thủ thỉ:

-Có con ngay nghe em.

-Có chắc đi rồi, em nghe khác ghê lắm.

-Tài lắm, làm như mấy đứa con rồi không bằng.

Tôi nũng nịu:

-Anh định bỏ em đi xa phải không?

Chàng ngạc nhiên:

-Sao em biết.

-Biết chứ, tại vì em yêu anh, những ngày những đêm sóng ngầm đó em yêu anh, một mình một bóng yêu anh.

Chàng ngồi dậy lục túi đưa cho tôi mảnh giấy:

-Anh vận động đi Pháp, định đi một mình, nhưng thôi giờ ở lại với em với con.

-Chín tháng nữa mới có, ham lắm.

-Anh ghen tưởng chết được đó, con chó, làm khổ anh quá sức.

-Em hết mơ mộng rồi, em không tuyệt thực nữa đâu, không tranh đấu nữa đâụ

-Thật không.

-Thật, để làm bằng cho anh đứa con, mũi cao thế này này, mắt cận thị thế này nàỵ

Tôi vuốt lưng chàng, mân mê những hạt trứng cá trên phiến lưng chồng, lần đầu tiên trong đời thấy thương quá chững quá đổi phần thân thể chồng thân mật gần gũi:

-Em yêu anh tin không? Đời em chưa hôn ai, chưa say ai ngoài chút tình lãng mạn đó. Tin không? Chưa dấn thân với ai cả, tin không? Chưa hôn của ai cả, tin không?

Chồng tôi gật, gật hoài, gật mãị

SEO ngành nghề, cỏ nhân tạo, chuyên sửa máy rửa bát tại hà nội, tình yêu độ xe Mercedes, chuyên sửa chữa tivi tại nhà ở Hà Nội, đặt hàng tượng phật đồ thờ tâm linh làng nghề Sơn Đồng | Điện lạnh Bách Khoa Hà Nội