Anh như con nai chậy trốn giữa núi đồi
Mang của em theo cả sắc vàng mùa hạ
Cỏ ngậm lệ sương dưới chân anh nghiêng ngả
Đồi núi mờ dần trong buồn thương
Gió ào tới như một đàn chim đói
Cướp nốt đi những giọt năng cuối cùng
Gưong mặt hồ tan biến sắc xanh trong
Giờ hằn lên những nếp nhăn tuổi tác
Anh gửi thư về, gửi cho em những đám mây ảm đạm
Nhũng trận gió dữ dằn gào thét dưới mái hiên
Gió quất lá vàng xô mãi của nhà em
Anh như con nai chạy trốn giữa núi đồi
Mang của em theo cả sắc vàng mùa hạ...
Em bỗng sọ mang nỗi buồn băng giá
Một ngày kia anh trở lại tìm em.
:banghead: :banghead: :banghead: :no: :no: :no: